WORWOR.NET ON FACEBOOK:
https://www.facebook.com/worwornet?fref=ts

Báo cập nhật tình trạng game định kỳ 6 tháng / 1 lần


Lưu ý: Quản lý diễn đàn không chịu trách nhiệm cho nội dung do người dùng đăng tải.

[Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Moderators: Xyngi, Laeta

User avatar
Laeta
Posts: 1556
Joined: 21 Oct 2019, 11:34
Location: Gotta mlem them all <3
Mood: #dogevn
Has thanked: 498 times
Been thanked: 174 times
Gender: Male

[Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Laeta » 28 Jan 2020, 18:32



Quán trọ Diavolo


Nơi nghỉ ngơi của các lữ khách, nếu không đủ tiền trọ (5 nguyên liệu mỗi loại cho 1 đêm) có thể ở lại bán thân phụ việc. Nơi đây lúc nào cũng còn phòng trống nên không phải sợ ngủ ngoài đường đâu nhé. Chủ quán mở cho vui thôi nên lâu lâu khách hàng sẽ được ăn những món sơn hào hải vị miễn phí.

Toàn bộ chức năng tại nhà trọ đã được unlock bởi
User avatar
KyoAthen




Toàn cảnh nhà trọ
Image



Hình ảnh minh họa phòng cơ bản
Image

- Các bạn có thể tùy ý sáng tạo căn phòng sao cho thoải mái nhất (gợi ý theme: vintage,...)
- Một phòng ở tối đa 2 người
- Phòng cơ bản có giường, đệm, gối, tủ quần áo gỗ + tủ sách, bàn như hình. Phòng nào cũng có cửa sổ nên không phải lo đâu nhé
- Có 6 lầu, riêng lầu 6 là nhà tắm lớn chia rõ nam và nữ, ngoài ra mỗi phòng riêng đều có nhà vệ sinh riêng (không có phòng tắm)


- Lầu 3 phòng 5 - Zain Giyaza | Zain sẽ dọn dẹp vườn vào Lemon mỗi tháng

- Lầu 4 phòng 3 - Faira Halonen | Faira sẽ giặt khăn tay vào Lemon mỗi tháng

- Lầu 4 phòng 2 - Lalita Kaur| Lalita lau cầu thang từ lầu 1 đến 6 vào Lemon mỗi tháng


Hình ảnh
Image


- Nhìn có vẻ ấm cúng, thật ra là ấm cúng thật

- Lâu lâu ở đây hay có tiệc, hãy để ý bảng thông báo để không bỏ lỡ cơ hội


Hình ảnh
Image


- Có các vật dụng giống Trái Đất, chỉ có điều thay vì lò nướng bằng điện, ta có bếp được nhóm bằng củi

- Các loại gia vị, đồ ăn tương tự như Trái Đất.

- Ăn chín, uống sôi, đừng đói quá mà làm liều nhé.

- Trẻ em thì không được vào bếp!


Hình ảnh
Image


- Nhiều hoa thơm cỏ lạ, nhưng cái gì đẹp quá cẩn thận có độc
- Vườn có cả cây ăn quả như táo, lê, chuối, mận, mơ... Lâu lâu sẽ có nhiệm vụ hái lượm, nhớ để ý bảng thông báo.

- Vườn có cây táo to có quả quanh năm (trừ đông)


Hình ảnh
Image


- Nước trong vắt, dân nhà trọ hay đi tới đây giặt đồ

- Nếu không ngại khoe thân thì tắm ở đây cũng được. Không ai kithi đâu.




Hình ảnh
Image


- Nằm ngay trong khu vực vườn, kiến trúc kiểu Nhật cổ phong cách Trái Đất.
- Có hai nhà kho, một nơi là để đồ linh tinh + nấu nước nóng. Một nơi nghe đồn là nhà ở của Vulcan (?)





- Mọi hành vi xúc phạm, gây tổn hại đến Dân bản địa ở quán trọ nhà Diavolo đều bị quy vào trạng thái: ĐỘT TỬ. ĐỘT TỬ khác với mất tim, bạn sẽ ngay lập tức mất hết số mạng đang có.

Timmy Hall


















Last edited by Laeta on 10 Feb 2020, 21:49, edited 14 times in total.
Image

User avatar
Ririka
Posts: 759
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 10 Aug 2020, 20:07







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1



Từ sau khi trở về từ nhiệm vụ, Aashi cứ không nhịn được cười với anh người yêu xà moi của mình.

Không phải kiểu cười đưa đẩy đa tình của các cặp đôi hường phấn đâu, này là Aashi buồn cười thật. Thanh niên nhìn anh người yêu hết đỏ mặt chạy quanh lại luống cuống kiếm lý do này lý do kia (Aashi có rờ thấy cái chùm chìa khoá nào đó trong túi anh Heike lúc nằm ôm ảnh hôm trước đấy nhé), tỏ ra quang minh chính đại và tỉnh rụi tỉnh bơ, nhưng bên trong lại có vẻ như muốn bỏ chạy lắm rồi. Nhìn rồi chỉ muốn giữ tay anh trai lại mà hôn nhẹ lên má ảnh một cái, tận dụng lợi thế tay của họ vẫn cứ đan vào nhau miết. Hoặc không phải thế và Aashi chỉ tủm tỉm cười thôi. Anh không nói gì hay làm gì ngoài cúi đầu cảm ơn Hans đã giúp đỡ chỗ ở cho anh, tạm biệt nhóc mèo và đồng đội rồi cúi đầu chào hỏi người này người kia trên đường tới quán trọ nhà Diavolo, nắm tay anh Heike và bước đi bên cạnh anh, để bản thân bị kéo đi theo chuyến hành trình từ sượng sùng đến quắn quéo của ảnh.

Heike ngượng chín nhừ như thế chứ Aashi bên cạnh lại rất biết cách hưởng thụ một ngày đẹp trời. Tạm gạt bỏ những gì đã xảy ra trong nhiệm vụ và những gì sẽ có thể đến trong tương lai, thanh niên hiện tại chỉ tận hưởng cảm giác được nắm tay người anh thương, nhìn ngắm cái này cái kia, đi bộ dọc theo ánh trời chiều.

Aashi từng nói anh muốn đến nơi anh Heike ở. Vùng đất anh Heike yêu quý, những người đã cho anh Heike tình cảm và sự quan tâm từ khi anh đặt chân đến đây. Điều đó đã luôn ở trong tâm tư Aashi từ trước khi họ trở thành người yêu hay khi anh bắt đầu nhận ra tình cảm của mình, và giờ thì càng rõ ràng. Bởi họ cách nhau đến nửa lục địa, xa xôi như thế, nên việc có thể tới đây và ở lại vài ngày đối với Aashi thực sự rất quý giá. Có thể thấy những gì người anh thương đã thấy, sống cuộc đời hàng ngày của anh, nắm tay anh ở đây, sau này trở về hai đầu lục địa rồi cũng sẽ thấy gần hơn một tẹo.

Aashi nhẹ níu tay anh xà moi lại một chút. Người dẫn đường của họ đang ở phía trước, xung quanh cũng vắng vẻ không có ai. Hồng hạc kéo bàn tay người thương lên sát bên, yên lặng đặt một nụ hôn lên những khớp ngón tay đang nắm tay mình.

Người con trai tóc tím mỉm cười trong nụ hôn âm thầm đó, trước khi buông xuống và để cái nắm tay của họ trở về khuất bóng giữa hai người. Ánh trời chiều dường như có đứng yên một chút khi hai cái bóng trải dài của họ dừng lại bên vệ đường, để rồi sau đó, lại bình thản trôi.




Mà rồi xà moi cuối cùng cũng ôm đuôi bỏ chạy thật. Còn là chạy rất nhanh.

Trông theo cái bóng đuôi trắng phóng thẳng lên cầu thang, thanh niên hồng hạc cũng chỉ tủm tỉm cười chứ không lên phòng theo anh người yêu vội. Thanh niên ở lại nghe nội quy một chút rồi hỏi han cái này cái kia, chủ yếu là để biết xem mình có thể sử dụng bếp không, ngoài ra thì còn cần lưu ý nơi nào được phép và không được phép sử dụng trong nhà trọ. Anh được một cậu bé có tai mèo xinh xắn tên là Timmy chỉ đường quanh nhà trọ cho (còn phòng thì Heike cầm chìa lên trước rồi), theo cậu bé đi lấy chăn ga và một vài đồ dùng cần thiết cho những ngày sắp tới, rồi thì nhận việc lau cầu thang hàng ngày phụ cậu bé luôn. Lúc được đưa cho mấy bộ đồ ngủ còn nhiều hơn tủ đồ tích cóp của bản thân Aashi ở làng Vulcan, thanh niên thực cảm động hết biết. Lời đồn quả không sai, chuyện quần áo ở KoF thoải mái hơn nhiều.

Aashi nghĩ đến chuyện khi về làng Vulcan sẽ tới chỗ cô Lan chỉ trong thành lớn để mua thêm vài bộ. Anh cũng hỏi Timmy chuyện giặt đồ luôn: từ nhiệm vụ trở về với nào dịch nhầy nào bùn đất than tre, máu me be bét, bộ đồ duy nhất của Aashi đã sớm thành tấm giẻ từ lâu rồi.

Người cũng bốc mùi.

Khổ thân Timmy.

Cái giẻ lau cầu thang khéo còn sạch sẽ hơn họ hiện tại. Nhận thức được điều đó, Aashi tạm biệt bé mèo để lên phòng trọ của anh với anh Heike. Anh có nghe nói về phòng tắm chung, lên phòng không thấy xà moi đâu, cũng đoán được rằng anh trai đã đi tắm trước rồi. Heike là người ưa sạch sẽ, có cơ hội rũ sạch đống bẩn thỉu trên người thì hẳn sẽ làm luôn.

Aashi ngồi lại trong phòng để đợi anh xà moi. Anh tháo cây cung và ống tên đặt qua một bên, treo cái túi đồ nhỏ mình mang theo từ làng Vulcan lên giá, cởi bớt áo khoác bẩn bỏ vào giỏ đồ, rồi thì sắp xếp qua một chút đồ đạc của họ. Phòng trọ rất ngăn nắp nên Aashi chỉ đem quần áo ngủ xếp gọn lại vào tủ, đun nước pha hai cốc cacao nóng có sẵn trong phòng, rồi ngồi đợi Heike.

Thanh niên đợi không lâu. Heike đẩy cửa vào phòng với chiếc khăn tắm trùm trên đầu và mùi xà bông thanh thanh, dường như ngạc nhiên khi trông thấy Aashi. Xà moi mặc một bộ đồ ngủ màu trắng, hơi nước cũng trắng, trông anh lúc này còn trắng hơn bình thường.

Aashi nhìn anh mất nửa phút, sau đó mới cười, trả lời câu hỏi của anh.

“Em không đi tắm à?”

“Em đợi anh tắm xong.”

Không thì khéo Heike lại không tắm nổi mà bỏ chạy mất. Thanh niên giữ lại nửa câu cuối cho bản thân rồi bước tới bên cạnh anh xà moi. Đan một hai ngón tay vào tay người thương, anh nghiêng đầu hôn nhẹ lên má ảnh. Gò má còn vương hơi ấm và mùi vị của nước. Tắm xong rồi, dường như nước nóng lại khiến mùi vị của người anh này lộ ra nhiều hơn.

Môi Aashi chạm khẽ lên làn da âm ấm của anh xà moi. Xung quanh yên ắng đến mức anh nghe được tiếng trò chuyện dưới đường từ đằng xa, hay hơi thở của người cạnh mình.

Từ khi thành người yêu của anh Heike, dường như Aashi cũng mềm lòng với ảnh hơn rồi. Trêu xà moi thì rất thích đấy. Nhưng nhìn anh người yêu ngơ ngác, thanh niên lại muốn bao che. Làm một hồng hạc ngáo ngơ vừa biết vừa không biết gì với sự ngượng ngùng của ảnh.

“Em có pha nước để trên bàn đấy. Anh uống đi, em đi tắm rồi quay về.”

Trời cũng đã muộn rồi, và Aashi dĩ nhiên không muốn bốc mùi như người rừng cả đêm. Buông tay anh người thương ra, thanh niên cầm giỏ đồ lên rồi rời khỏi phòng.




Wc: 1278
User avatar
Allrightbb






User avatar
Allrightbb
Posts: 904
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 163 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Allrightbb » 15 Aug 2020, 12:35








Thời gian: Bitter Watermelon, Summer - 2100 || Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo




Khoảnh khắc mà Aashi lén kéo tay anh lên hôn, cả nụ cười tủm tỉm khi cậu cứ nhìn sang anh mãi, thực lòng đã khiến Heike đỏ mặt đến chín nhừ. Một nửa trong anh vừa kéo bản thân lại vì họ-đang-ở-bên-ngoài, một nửa lại muốn đẩy Heike về phía trước, kéo cổ áo cậu người yêu qua mà hôn lên đôi môi hơi nhếch kia. Anh biết Aashi đang cười vì sự lúng túng của anh buồn cười thật, hoặc vì cậu muốn trêu anh hay cảm thấy anh đáng yêu, nhưng Heike cũng có phần hiếu thắng trong tính cách.

Nhưng rốt cuộc thì động tác dịu dàng đó của Aashi lại khiến xà moi ngẩn ngơ một lúc lâu, đến khi tỉnh hồn lại thì cơ hội để phản ứng lại cũng mất rồi, thế nên anh chỉ đỏ mặt bừng bừng đi theo cậu hồng hạc và người dẫn đường của họ. Ai không biết chắc còn nghĩ Aashi đã làm gì nhiều hơn chỉ một cái hôn tay nhẹ như bông vậy thôi.

Heike cúi đầu nhìn bóng chiều đổ dưới chân họ, thầm nghĩ ra vì sao lý do anh lúng túng như thế. Dù họ đã là người yêu từ vài tiếng trước, đây là lần đầu tiên họ cùng nhau bước dưới ánh mặt trời với đôi bàn tay đan chặt và cảm xúc yêu thương khắc sâu trong tim.

Những âu yếm, hay lời nói ngọt ngào sinh ra dưới bóng tối của mê cung, giờ có thể tồn tại dưới ánh mặt trời, chẳng phải là chuyện rất cảm động, cũng rất khiến người ta bối rối sao.



Sự cảm động xen lẫn bối rối chỉ giảm bớt một tẹo khi Heike xả nước ầm ầm xuống đầu mình. Lăn lóc trong mê cung cả tiếng đồng hồ khiến anh không khác gì miếng giẻ một năm không giặt, Heike chỉ kì cọ một lúc mà đã thấy da mình ửng đỏ hết lên, một đống muội than cũng nhuộm đen cả sàn nhà đẫm nước dưới chân. Xà moi có chút áy náy với những người phải dọn dẹp nhà tắm, và thấy cũng may mắn là đuôi cùng tai của anh đều dễ "giặt", chắc lúc ra khỏi khu rừng kia anh bốc mùi ghê lắm.

Heike bỗng dưng đỏ mặt. Anh vẫn còn nhớ rõ cảm giác gần gũi khi còn ở mê cung cùng Aashi, lúc đó hẳn anh và cậu cũng không sạch sẽ hơn lúc này bao nhiêu, vậy mà họ chẳng hề đến chuyện đó chút nào, còn luyến tiếc không thể chạm vào nhau nhiều hơn. Heike úp mặt xuống chậu nước, có suy nghĩ muốn dìm chết mình vì xấu hổ luôn. Quả nhiên đàn ông là động vật suy nghĩ đơn giản, máu nóng dồn lên thì chẳng còn để tâm đến mấy cái vụn vặt nữa.

Nhắc tới chuyện đó…. Heike lại muốn khỏi ngẩng đầu lên nữa. Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của họ, Heike còn cảm thấy xấu hổ hơn cả khi còn ở mê cung. Khi đó mặc dù cả hai có hơi lén lút, nhưng vẫn tự biết nặng nhẹ, còn bây giờ thì nhiệm vụ đã xong rồi, phòng cũng đặt chung, một tuần tới sẽ ở cùng nhau, người cũng đã tắm sạch sẽ,...

Xà moi tự dộng đầu vào tường cái cốp.

May mắn không có ai ở xung quanh.

Mặt của Heike đỏ bừng bừng, giống như có thể đun sôi nước lạnh đang dội xuống người mình vậy. Vạn câu hỏi được dịp ùa ra khỏi đầu anh, mà tựu chung là, anh nên tắm đến mức nào? Heike chưa từng yêu đương, nhưng không có nghĩa cái gì anh cũng không biết. Hay là, cứ cho là họ sẽ làm gì đó có rating hơi cao đi, thì có phải như vậy là quá nhanh không? Anh với Aashi mới thành người yêu chưa được 1 ngày đâu.

Suy nghĩ này khiến đầu của Heike nguội xuống một chút. Anh biết cảm xúc của mình cho Aashi mạnh mẽ đến mức nào, nhưng không có nghĩa cậu cũng mong muốn vậy, hoặc là đốt cháy giai đoạn như anh. Mấy thứ như chiều tỏ tình, tối lên giường chỉ có trên truyện tranh thôi.

Heike vốc một đống nước dội lên mặt, lạnh đến rùng mình, cũng dần bình tĩnh lại. Anh nên tập trung vào khoảng thời gian họ ở bên nhau, những kỉ niệm họ có thể cùng tạo nên trước khi Aashi phải trở về làng Vulcan hơn là chỉ chăm chăm nghĩ bao giờ có thể lăn giường với cậu mới phải.

Aashi đã nói muốn làm một người yêu tốt của Heike, và dù không nói ra, anh cũng muốn mình như vậy.

Trở thành người yêu tốt của cậu.



Lần này Heike tắm lâu hơn bình thường, một phần vì anh bẩn chết đi được, một người ưa sạch sẽ như anh không thể nào rời phòng tắm khi vẫn còn cảm thấy người mình dính thứ gì đó, một phần phải tránh những vết thương sau vết thương sau nhiệm vụ, một phần vì đấu tranh tâm lý cũng tốn thời gian dễ sợ. Điều làm anh ngạc nhiên là suốt thời gian đó không thấy Aashi xuất hiện, Heike đoán phòng tắm chung này là cái duy nhất trong nhà trọ, nên nếu cậu cũng muốn tắm thì chỉ có thể lên đây thôi. Chính Heike cũng không biết mình thấy tiếc nuối hay may mắn về chuyện này nữa.

Cho đến khi anh mở cửa căn phòng đã sạch sẽ và thoang thoảng mùi ca cao nóng ấm, Aashi đang đợi anh với nụ hôn nhẹ lên má. Heike thật lòng thật lòng cảm thấy may mắn khi cậu đã đợi anh, vì chỉ nụ hôn phớt lúc này của cậu người yêu đã làm Heike đỏ bừng mặt như tôm luộc, nếu Aashi tắm chung với anh, chắc Heike sẽ tự chết đuối dưới vòi hoa sen mất.

“Em đợi anh tắm xong.”

Hơi ấm từ bờ môi của Aashi và cả nụ cười cưng chiều em-biết-hết-đó khiến đầu óc anh nổ bùm một cái, rồi xà moi cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ như thế kể cả khi Aashi đã đi ra khỏi phòng rồi. Trước khi đi tắm, cậu còn dặn anh là uống gì đó, nhưng não của Heike đã chập điện rồi nên anh chỉ máy móc gật đầu rồi ngồi nghiêm chỉnh trên giường, gương mặt còn đỏ ửng.

".... !!!"

Một lúc sau, xà moi đổ cái ụp xuống đệm.

Lúc nãy anh cảm giác như ánh mắt của Aashi đã dừng lại lâu hơn một chút. Có phải… cậu nhìn ra được điều gì không?

Heike vùi mặt mình vào sâu trong gối hơn, cảm giác như người mình đang bốc cháy đến nơi.

May mắn, hoặc xui xẻo, hành động thích ngã thì ngã đó của anh lại kéo theo cơn đau nhói từ những vết thương rải rác trên cơ thể. Lúc tắm thì anh đã để ý rửa qua vết thương mà không làm nó rách ra, lúc này sau khi tâm trí đã hoàn toàn thả lỏng thì cũng là lúc các bộ phận đồng loạt kêu gào. Heike gắng gượng đứng dậy tìm trong túi của mình thuốc mỡ bôi vết bầm mà Vine cho, mà một ít thuốc cầm máu trị vết thương hở mà anh lấy từ Orianna. Quần áo ngủ của nhà trọ cũng tương đối thoải mái và thuận tiện, nên Heike cởi áo ra để vừa bôi thuốc vừa thay băng tử tế.

Mặc dù thanh niên theo chủ nghĩa hoà bình, nhưng việc bị thương cũng gặp nhiều, mấy kĩ năng tự sơ cứu này cũng tàm tạm. Vì đội của họ có bác sĩ nên không có vết thương nặng, chủ yếu là mấy vết thương ngoài da, bôi thuốc và dán băng là khỏi. Vừa thay băng cho mấy vết thương phía trước, Heike vừa nghĩ lát nữa Aashi về thì cũng phải bảo cậu trị thương. Trông cậu hồng hạc có vẻ ổn nhưng Heike biết Aashi cũng không có ít vết thương hơn anh.

Lúc Aashi về phòng thì Heike đã cố gắng vòng tay ra phía sau để bôi thuốc lên vết thương ở lưng. Thấy cậu, xà moi vẫy vẫy lọ thuốc trên tay.

"Lại đây bôi thuốc đi."

Wc: 1420
User avatar
Ririka




Last edited by Allrightbb on 15 Aug 2020, 12:35, edited 1 time in total.
Image

User avatar
Ririka
Posts: 759
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 17 Aug 2020, 14:01







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1 2 3 4



Nước từ vòi sen xối lên đầu Aashi. Anh tháo cái dây buộc tóc xuống, để nước nóng tháo nốt cái búi tóc đầy đất cát sau gáy ra, từ từ đổ xuống bờ vai trần.

Xung quanh hầu như không có ai. Có lẽ do hiện tại đã muộn hoặc do Aashi vào đây giờ thiêng quá, mà trong căn phòng tắm chung hiện tại chỉ có anh với hơi nước nóng đang bốc lên ngun ngút, cộng thêm tiếng nước lóc róc chảy từ người anh xuống sàn nhà. Aashi yên lặng tựa đầu vào thành tường, mắt nhắm lại. Anh để cho dòng nước làm công việc của nó trong một vài phút, gột rửa bớt đất bẩn cùng máu khô trên người anh đi, trước khi đưa tay lên kỳ cọ. Lăn lộn dưới lòng đất một thời gian dài như vậy, người sạch sẽ sáng sủa nhất cũng sẽ trở thành một cục than đen sì.

Đó không phải lần đầu tiên Aashi đến những nơi không được sạch sẽ gì cho cam, nên anh kỳ thực đã quen với việc bản thân bám một đống đất cát trên người thế này. Dù vậy thì được tắm bao giờ cũng thoải mái hơn. Aashi ngửa mặt lên hứng dòng nước phun xuống từ vòi hoa sen, hơi nóng một chút, nhưng anh thực thích thiết kế như vậy thay vì dùng gáo nước dội. Chúng khiến Aashi nhớ đến cơn mưa đầu tiên anh nhận được khi đặt chân đến đây, và anh cũng đã ngửa mặt lên trời để đón nước mưa. Dưới hầm trú ẩn bao nhiêu năm như thế, anh suýt chút nữa đã quên mất cảm giác của mưa là thế nào.

Kiểu như, cái việc từng tia nước rơi lộp bộp hay xối thẳng vào mặt nó khiến cho đầu óc trở nên đặc biệt thanh tỉnh vậy. Aashi tự hỏi ở Kingdom of Furies này đã có trận mưa nào chưa. Anh Heike làm gì khi ấy, ở trong nhà ngồi nhìn ra bầu trời sau khung cửa sổ hay cũng ra ngoài để rồi ướt lướt thướt trong mưa? Aashi nhớ, anh còn đi mò cua. Hồi đó ở chỗ anh mưa giông liên tục hai ba ngày ngoài biển.

Anh Heike có mắc mưa không? Aashi cúi đầu, dường như đang chìm trong suy tư. Vặn tắt vòi sen đi để tiết kiệm nước, thanh niên bắt đầu dùng xà bông để chà người và gội đầu nữa. Tóc Aashi trước kia thả xoã ra thì phải dài đến gần đầu gối, từ hồi học cung anh có cắt bớt đi một ít, bây giờ thì cỡ ngang thắt lưng. Vừa dài vừa dày, gội hết sức tốn công. May mà Aashi luôn sống một cách thảnh thơi, anh làm từng việc một và tắm rất từ tốn. Có lẽ là để thư giãn. Hay anh hồng hạc đang cho bản thân một khoảng thời gian lặng yên với tiếng sóng nước, suy nghĩ một vài điều.

Thanh niên nhè nhẹ thở dài. Họ mới trở thành người yêu có một ngày thôi, mà sự để tâm của Aashi đối với anh người thương đã tăng lên như vậy. Đến mức nghĩ vơ vẩn cũng sinh ra cảm giác muốn bọc anh lại trong đôi cánh lớn của mình - để tránh mưa gió. Bản thân Aashi có lẽ cũng nhận biết được điều này chứ không còn ngây ngô như hôm ở trong hang nữa. Rằng tình cảm của anh dù không đi kèm sự chiếm hữu như ý nghĩa cái hành động bọc cánh ở Vulcan (Aashi có nghe dân địa phương trò chuyện với nhau về các anh tổng tài bá đạo ver Vulcan), thì hẳn cũng phải mang một sự bảo bọc rất lớn đi. Mà người yêu của anh lại không thích như vậy.

Người yêu của anh… ừm. Nghĩ đến đây khiến đầu óc Aashi trở nên trống rỗng. Đấy, đôi khi người ta thấy Aashi ngẩn ra thì cứ tưởng thanh niên đang suy nghĩ điều gì sâu đíp. Sự thật là phần lớn thời gian loài hồng hạc đều chẳng suy nghĩ gì hết. Anh sống theo bản năng, yêu cũng vậy; chẳng qua Aashi biết, anh hiện tại không còn là trẻ con nữa. Anh muốn yêu thương người anh thương một cách cẩn thận, bằng cả tình cảm và tâm tư của mình.

Suy nghĩ của Aashi xoay chuyển như dòng nước chảy trên người anh, thanh niên mở vòi hoa sen lên để xả xà phòng. Chẳng biết Aashi đã tắm bao lâu rồi nhưng xung quanh vẫn vắng vẻ và yên tĩnh như vậy. Thanh niên còn tranh thủ cọ bớt cái sàn phòng tắm lúc này đã lấm lem bùn đất, câu chuyện về việc anh muốn bảo bọc anh người yêu ra sao tạm thời lùi về phía sau, để tâm tư lại chạy theo một luồng ý niệm mới lạ. Rằng họ đã là người yêu của nhau được một ngày rồi đấy. Trong một tuần tới, còn sẽ ở bên nhau như một cặp đôi bình thường.

Một tuần, hay một ngày, hay một giờ như trước. Như cái lúc họ nghỉ cùng đồng đội dưới mê cung, khoảng thời gian be bé mà anh có thể ở bên người anh thương dù chỉ ngắn ngủi như vậy thôi, nhưng đã luôn khiến Aashi cảm thấy ấm áp từ tận sâu trong lồng ngực. Cảm giác ấy đã đi theo anh suốt những chặng nhiệm vụ sau đó và trên quãng đường trở về đây, lúc này chỉ còn mình Aashi với dòng nước nóng ran, lại càng trở nên rõ ràng, chân thực. Aashi đã thực sự ở Kingdom of Furies và còn đang trọ trong đấy nữa. Anh Heike đang ở cách anh có vài cánh cửa và một căn hành lang (còn Aashi thì đang chùi sàn phòng tắm), lát nữa thanh niên cũng sẽ quay lại đó luôn. Đây sẽ là đêm đầu tiên trong bảy ngày anh ở cùng người thương của mình.

Nhanh hay chậm, có bình thường hay không, Aashi thực sự không nghĩ đến. Kiểu như trong danh sách một ngàn lẻ một những điều anh có thể tự hỏi bản thân, việc họ sẽ phải ở bên nhau thế nào mới phải là điều cuối cùng của cuối cùng trong danh sách không tồn tại. Có thể bởi vì Aashi sống không theo chuẩn mực, hay vì anh kỳ thực đã hẹn hò khá nhiều theo hợp đồng rồi, nhưng đối với người anh thương thì vẫn là một tờ giấy trắng tinh. Aashi chỉ biết, thời gian họ ở bên nhau lúc này không nhiều nhặn gì, cũng không biết đến bao giờ mới lại có một cơ hội khác. Anh muốn làm rất nhiều thứ cùng anh Heike, cũng muốn làm rất nhiều thứ cho anh người thương của mình.

Còn muốn chạm vào anh thật nhiều. Còn muốn nghe hơi thở của xà moi bên tai, hay tiếng tim đập vọng sát vào lồng ngực.

Muốn hôn lên bờ môi nóng ấm của anh.

Aashi lúc nãy đã rất ngoan ngoãn và tự ý thức rằng mình đang bẩn còn anh Heike thì tắm rồi, mới không kéo anh vào hôn tại trận.

Ừm…

Thanh niên vẩn vơ nghĩ, hay ngày mai anh chiếm phòng tắm trước đi.





Khi Aashi quay trở lại phòng trọ của họ, anh Heike có vẻ đang bôi thuốc. Thanh niên ngửi thấy mùi thuốc mỡ cùng thảo dược từ ngoài cửa, phảng phất trong không gian mười mấy mét vuông. Căn phòng vẫn còn một chút ánh chạng vạng rọi vào từ khung cửa sổ gỗ nâu, lẫn vào với ánh sáng đèn lơ mơ mà phủ lên bóng người đang ngồi trên giường.

Mùi thuốc khiến thanh niên nhớ ra trên người mình cũng đang có vết thương, khi nãy tắm anh có thấy sắc máu rơi trên sàn nhà. Trở về từ nhiệm vụ, mấy người bọn họ đều có những vết thương đã được băng lại như vậy. Tắm rồi băng cũng ướt, mà Aashi không nghĩ rằng hiện tại anh nên đi kiếm Zain hay cậu sóc chuột để nhờ băng lại giúp, cho anh Heike ấy. Họ đều cần nghỉ ngơi sau một ngày dài.

Vậy nên khi Heike gọi, Aashi liền gật đầu với anh rồi bước về phía giường. Căn phòng trọ này vì lý do gì đó mà chỉ có một giường cỡ vừa với hai chiếc gối nhỏ. Đó không phải vấn đề gì lớn, dù sao nếu có hai cái giường nhỏ, Aashi cũng sẽ kê giường lại gần anh xà moi thôi.

“Đưa em.” Aashi xếp cánh ngồi xuống bên cạnh anh Heike, mỉm cười mà nói vậy. Mùi hương của anh xà moi lúc này lẫn với mùi xà bông và thuốc mỡ, Aashi ngưng lại một chút, rồi thì bình thản vỗ vỗ tay lên mặt đệm mềm. “Anh xoay lưng lại đây đi. Băng này cũng cần thay rồi.”

Aashi không phải bác sĩ nhưng chuyện băng bó thì anh làm được. Thanh niên nhận lọ thuốc từ tay Heike, thêm cuộn băng gạc và túi bông. Họ không có vết thương nào quá nghiêm trọng nên những vết băng cũng nhỏ thôi, chủ yếu là để bôi thuốc và chống nhiễm trùng. Vặn đèn sáng hơn một chút, một tay áp lên lưng anh trai để giữ vững tư thế, Aashi bắt đầu tách băng và bôi thuốc từ những vết thương trên vai xuống. Không có vết thương nặng, nhưng te tua thì nhiều.

Tay anh rất nhẹ, còn rất nhạy cảm. Hẳn là vì vậy nên mỗi lần cảm thấy người bên cạnh giật mình hay đang bị đau, bàn tay chấm thuốc của Aashi lại ngưng một chút, sau đó thì còn nhẹ nhàng hơn nữa. Thuốc sát trùng lúc nào cũng khiến vết thương đau nhức, nhưng cái cách anh đang bôi thuốc cho anh người thương thực giống như đang vuốt ve. Lòng bàn tay bên kia xoè ra áp vào lưng Heike. Hình như làm thế, lại có cảm giác gần gũi hơn nhiều.

“Như vậy ngày mai anh Heike mà đi tập ở chỗ thầy Vine thì sẽ rắc rối lắm đấy.” Aashi cười khúc khích, giọng nhè nhẹ. Thanh niên nói vậy chứ không ngẩng đầu lên, một phần vì anh Heike đang ngồi quay qua bên kia, phần còn lại là do anh vẫn đang tập trung vào lưng ảnh. Xà moi có kể cho anh nghe về những buổi tập với Vine qua thư, kiểu như chẻ củi vân vân. Tập thể lực nhiều, nên ảnh mới có cơ như vậy. “Anh tập nhớ cẩn thận một chút. Mấy vết thương này có thể rách rộng ra hơn đấy, sẽ đau hơn.”

Không chừng còn thương nặng hơn. Aashi không nghĩ các bác sĩ sẽ thích điều này.

“Mai em đi cùng anh được không?”

Aashi không biết thầy của anh Heike có khó tính không. Anh chỉ định tới ngồi một góc để xem anh xà moi tập, sau đó cùng đi về.

“Anh cúi xuống thêm một chút đi.”

Hồng hạc băng bó rất tỉ mỉ rất cẩn thận nhưng cũng không tốn bao nhiêu thời gian, chẳng bao lâu sau đã xong gần hết các vết thương xước trầy bầm từ trên xuống dưới, sạch sẽ gọn đẹp. Đèn phòng trọ từ trên trần rọi lên đầu họ, trời bên ngoài thì đã tối hẳn, Heike cúi xuống chút nữa Aashi mới nhìn rõ góc lưng phía hông anh trai. Cái bóng hắt từ ánh đèn lui đi, Aashi nhận ra bên dưới không còn vết thương mới nữa nhưng có một vết sẹo lớn, lâu ngày.

Vết sẹo lớn khiến Aashi trở nên im lặng. Chẳng hiểu sao với tất cả những thương tích bên trên, vết sẹo này lại nổi bật trong mắt Aashi như cái cách nó ăn vào làn da trắng của người bên cạnh. Có thể bởi vì nó nhìn là nghiêm trọng hơn hết thảy, dĩ nhiên không tính cái bẫy gấu sập khiến Heike bay mất một mạng. Hay vì đó là một vết thương cũ, bên ngoài dòng thời gian này.

“…”

Aashi im lặng. Mắt anh cứ nhìn vết sẹo đăm đăm. Tay đưa xuống nhưng không chạm lên, như sợ anh đau lại vết thương cũ vậy.




Wc: 2145
User avatar
Allrightbb





Last edited by Ririka on 17 Aug 2020, 15:19, edited 1 time in total.

User avatar
Allrightbb
Posts: 904
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 163 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Allrightbb » 22 Aug 2020, 10:30








Thời gian: Bitter Watermelon, Summer - 2100 || Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo





Thuốc của Vine và Orianna thật sự rất hiệu nghiệm, hoặc là hiệu ứng giả dược khiến vết thương vừa được bôi thuốc lên đã dịu đi rất nhiều, cảm giác như chỉ cần ngủ một giấc liền khỏi vậy. Tuy thế, Heike nhìn xuống những vết thương nhỏ ở hết chỗ này đến chỗ kia trên ngực và bụng mình, thầm nghĩ, như này thì cũng chẳng thể lăn lộn quá mức được. Thanh niên bỗng dưng lại đỏ mặt.

Được rồi, nghĩ đi nghĩ lại kiểu gì cũng sẽ nghĩ đến mấy chuyện bậy bạ. Heike đổ hết tại hoocmon hai mươi sáu năm không có chỗ nào phát tiết của mình.

Thanh niên vẫn yên ổn bôi thuốc và thay băng mới ở phần phía trước, nhưng phía sau thì hơi khó khăn một tí. Anh không thấy trong phòng có cái gương nào, nên cứ phải ngoái lại để nhìn sau lưng, mà tầm nhìn còn bị cái đuôi xù nhạy cảm thỉnh thoảng nảy lên che mất nữa. Nói chung là chật vật hết sức.

Thế nên lúc Aashi bước tới cầm lấy lọ thuốc trên tay Heike và vỗ vỗ giường nằm bảo anh xoay lưng lại, xà moi ngoan ngoãn làm theo mà không hé một lời. Cái đuôi xù của anh cũng vòng về phía trước, cuốn quanh eo, Heike liền giữ chặt nó trong tay, tránh cho phản xạ tự nhiên cản trở công việc của Aashi. Với cả, anh có linh cảm rồi chuyện này sẽ khiến anh đứng ngồi không yên được cho xem.

Ừm, kì thực Heike cũng có chút mong chờ…

Y như anh nghĩ, đuôi của anh giật một cái khi bàn tay của cậu hồng hạc áp lên lưng anh, cả khi cậu xả đám băng cũ xuống, kéo theo chút nhoi nhói ở vết thương, nhưng cảm giác đau nhỏ xíu đó chẳng là gì so với lúc ngón tay của Aashi trượt lên miệng vết thương, mang theo mát lạnh của thuốc sát trùng. Heike suýt chút nữa đã đưa đuôi lên cắn luôn một phát như báo tuyết. Động tác của người sau lưng càng lúc càng nhẹ, khủng hoảng trong lòng Heike cũng được dịp đâm chồi như mạ non đầu mùa, nếu không phải còn bàn tay của Aashi đang áp lên lưng anh và những cơn xót khi thuốc sát trùng ngấm vào vết thương, Heike đã nghĩ rằng động tác của Aashi giống như đang mơn trớn.

Họ đang ngồi rất gần nhau, trong một căn phòng kín đáo và cũng chẳng rộng lắm, giác quan của Heike sau khi thoát khỏi muội than, dịch smile, ẩm mốc trở về với thế giới loài người cũng trở nên linh mẫm lạ thường. Hoặc là bởi vì sau lưng anh là Aashi. Heike có thể nghe được tiếng thở nhè nhẹ của người sau lưng, hay ngửi thấy mùi hương của cậu gần trong gang tấc. Là mùi hương trọn vẹn của Aashi, không lẫn bất cứ tạp chất nào.

Anh cảm thấy, nếu cứ nghĩ mãi như vậy, khéo anh lại muốn dộng đầu vào tường lần nữa mất.

Đứng đắn lên đi! Heike tự dộng đầu mình trong tưởng tượng, có một cái bàn nè, và chibi-Heike-lý-trí nắm đầu chibi-Heike-đang-yêu-đương đập mạnh xuống với hi vọng thằng này sẽ tỉnh táo hơn được một chút. Aashi đang giúp đỡ một cách thuần khiết và trong sáng, là tình cảm anh em xã hội chủ nghĩa!

Hình như có gì đó sai sai.

Mặt của Heike thực ra đã cháy phừng phừng rồi, anh phải ráng lắm mới không cuộn tròn người lại dưới mỗi đụng chạm của Aashi. Cảm giác như có thứ gì đó truyền sang anh mỗi khi ngón tay Aashi lướt trên da thịt, thấm vào xương, lan khắp cơ thể, khiến anh nhũn ra tới tận đầu ngón chân. Cả bàn tay của Aashi đang áp lên tấm lưng trần trụi của anh nữa, Heike cũng cảm giác nơi đó đang nóng rần rật, không biết do bàn tay của Aashi luôn ấm, hay do anh đã cởi trần lâu rồi.

Dường như thần linh trên cao cảm nhận được bối rối của Heike rất khó coi, mà Aashi bỗng lên tiếng nói chuyện, lại làm xà moi xao nhãng đi được một chút.

“Như vậy ngày mai anh Heike mà đi tập ở chỗ thầy Vine thì sẽ rắc rối lắm đấy."

"Anh tập nhớ cẩn thận một chút. Mấy vết thương này có thể rách rộng ra hơn đấy, sẽ đau hơn.”

Heike nghe cậu nói thì ngẩn ra khoảng năm giây, sau đó mới gục gặc đầu một tí. Anh suýt nữa đã quên mất mình còn lịch học với Vine, Heike đã nghiễm nhiên coi bảy ngày tới sẽ kè kè bên cạnh Aashi 24/7 rồi, mấy chuyện khác đều chỉ là râu ria. Ngoài ra, có thể do nhiệm vụ này quá vất vả cũng quá thảm khốc, mà khi bước ra khỏi khu rừng, Heike cứ có cảm giác mọi thứ trước khi anh bước vào đây đều là chuyện thuộc về kiếp trước. Anh đang học đến bài nào của Vine nhỉ? Heike hoàn toàn không nhớ rõ, dù chỉ là mới hôm qua thôi.

Nghĩ thì nghĩ vậy, Heike cũng do dự giữa việc xin nghỉ tạm một tuần và vẫn đi học nửa buổi một ngày. Vine chỉ yêu cầu anh đến luyện tập hai buổi mỗi tuần thôi, nhưng Heike chăm chỉ đi hàng ngày vì anh cũng không có việc gì khác. Giờ thì lý do để anh lười biếng có ở ngay đây rồi.

Lúc này, Aashi lại hỏi.

“Mai em đi cùng anh được không?”

Ể?

“Anh cúi xuống thêm một chút đi.”

Heike cúi xuống như lời cậu người yêu nói, nhưng vẫn suy nghĩ về câu hỏi - đúng hơn là lời đề nghị - vừa rồi. Anh có thể đưa Aashi tới chỗ luyện tập được không nhỉ, Heike đoán là Vine chẳng quan tâm đâu, chị ấy cũng từng gặp Aashi rồi và không tỏ ra thù địch với cậu ngay như Umemo. Vine cũng là người biết về nhiệm vụ, nên chị cũng sẽ không nghi ngờ một Vulcan đi lại trên đất KoF. Heike cũng có thể giới thiệu cho biết về mối quan hệ giữa mình và Aashi nữa.

Mà thực ra lý do quan trọng nhất để Heike do dự là anh cũng muốn cột chặt Aashi bên cạnh mình trong một tuần tới.

"Ừ. Anh nghĩ Vine cũng không để ý đâu." Heike nghĩ một lúc rồi cười trả lời. "Chị ấy thích rượu lắm, nên sáng mai chúng mình đi mua quà cho chị ấy trước đi--- Aashi?"

Lúc anh quay lại nhìn Aashi thì Heike hơi giật mình vì vẻ mặt của cậu lúc đó, thanh niên cũng chợt nhận ra là Aashi đã im lặng suốt nãy đến giờ. Tầm nhìn của Aashi hướng về một điểm nào đó dưới lưng anh, còn bàn tay cậu giơ lên nhưng lại như muốn rụt về.

"Có chuyện gì vậy?" Heike buột miệng hỏi. Không lẽ trên lưng anh có cái gì đó ghê rợn lắm à?

Thanh niên ngóc đầu nhìn xuống tấm lưng trắng trẻo của mình, lúc này đã được bôi thuốc và băng lại sạch sẽ, gần như không còn vết thương nào hở ra nữa. Heike nhìn xuống, rồi xuống, rồi chợt nhận ra lý do vì sao Aashi khựng lại.

Anh cũng quên mất mình có một vết sẹo lớn đến thế này. Hẳn là trong mắt Aashi thì nó nghiêm trọng lắm - ừ thì đúng là khi bị thương cũng nghiêm trọng thật - nhưng chuyện đã qua lâu rồi, nên Heike cũng quên mất sự tồn tại của nó luôn. Anh cũng không xoắn xuýt mấy vết sẹo trên người, đàn ông phải có dăm ba cái sẹo mới ngầu - đấy là đàn em của ông già bảo thế. Mà ở phía trước bụng anh cũng có một vết tương tự, chỉ là Aashi chưa nhìn thấy thôi.

"Không sao. Là vết thương cũ thôi, lâu lắm rồi." Mặc dù như thế, Heike vẫn an ủi Aashi như thường.

Anh xoay người lại, cầm lấy thuốc trên tay Aashi, cũng dịch lại gần cậu hơn, đến mức có thể ngửi thấy mùi xà phòng từ cậu ngập trong cánh mũi, hai đầu gối cũng chạm vào nhau. Thành thật mà nói, một Aashi sạch sẽ ngoan ngoãn ngồi trước mặt anh còn có sức dụ hoặc gấp trăm lần bình thường. Heike phải giữ lý trí lắm mới không lăn tới hôn cậu rồi.

Chính sự quan trọng hơn. Chính sự quan trọng hơn. Chính sự quan trọng hơn. Heike niệm câu này như niệm Thanh Tâm Chú.

"Cởi áo ra đi, để anh bôi thuốc cho em." Heike bảo cậu.


Wc: 1443
User avatar
Ririka




Last edited by Allrightbb on 08 Sep 2020, 10:30, edited 1 time in total.
Image

User avatar
Ririka
Posts: 759
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 22 Aug 2020, 21:35







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1 2 3 4 5 6



Khi Heike quay lại, ánh mắt Aashi bắt được ngay vết sẹo tương tự trên bụng anh xà moi. Thanh niên nghe anh người thương gọi tên thì mỉm cười.

“Vâng. Em chỉ sợ làm phiền sư phụ anh.”

Aashi nhẹ giọng đáp. Có lẽ bởi lúc này Heike đã ngồi quay về phía Aashi khiến cho khoảng cách giữa họ được rút ngắn lại mà giọng anh trở nên yên ả hơn, thanh âm thấp xuống một tông, ngữ điệu nghe cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Dù rằng bình thường Aashi vẫn luôn dùng giọng như vậy để nói chuyện với anh Heike (... đôi khi thì đổi qua giọng phấn khích ngáo ngáo một tí). Cái giọng đó cùng sự thành thật của loài hồng hạc, thêm một chút dư vị buổi đêm, khiến lời anh nói ra trở nên dịu dàng và trần trụi.

Một phần vì bản tính của Aashi, một phần vì Umemo đã không ưa anh từ cái nhìn đầu tiên, mà Aashi dường như đã luôn có chút cảm giác rằng mình sẽ làm phiền những Furies ở đây bằng sự tồn tại của mình. Mà thật ra không phải chỉ với Furies, thanh niên luôn hạ sự tồn tại của bản thân xuống mức tối thiểu để người xung quanh không phải bận tâm đến anh, là một đứa trẻ con có thể tự chơi lang thang hay một người lớn độc hành và lẳng lặng. Trong đầu Aashi, một tuần này với anh Heike không phải là họ sẽ lăn với nhau hết bảy ngày bảy đêm và Aashi sẽ chiếm hết thời gian của anh người thương đâu, mà chỉ là Heike sẽ có thêm một món hàng tặng đi kèm bên người và những ngày bình thường của ảnh. Có thể đến chiều tối mỗi ngày khi Heike đã xong hết việc thường nhật, họ sẽ đi chơi với nhau trên đất Furies một chút, Aashi không nghĩ họ có thể bay vì anh e bay ở đây sẽ bị bắn rớt cái bịch như hồi trên núi luôn, nhưng đi bộ chỗ nọ chỗ kia như lúc họ tới đây thì hẳn là ổn thoả. Ừ, anh chỉ nghĩ như vậy, và đó cũng là điều dĩ nhiên đấy chứ. Họ là người yêu của nhau thật, muốn ở bên nhau thật, cũng đã ở đây rồi, nhưng Aashi chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ chiếm bao nhiêu phần tâm tư của anh xà moi, hay rằng mình được ưu tiên hơn bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất trong cuộc đời của ảnh.

Đây là Heike “có” thêm Aashi, chứ thanh niên chưa nghĩ được đến chiều ngược lại. Aashi cũng không biết điều đó có đúng đắn hay không nữa, bởi vì bản thân anh cũng không nhận ra. Suy nghĩ đã bám rễ sâu quá, trở thành một phần con người của anh rồi.

Cơ mà dĩ nhiên, nếu có thể lấy lòng sư phụ của anh Heike thì tốt hơn nhiều. Aashi nghĩ đến chuyện đi mua rượu, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ. Anh có bảo rằng sẽ gửi công thức làm nước uống giải rượu cho Heike từ bận trước nhưng bức thư đầu tiên họ trao đổi với nhau kể từ đó lại là về nhiệm vụ và rồi Aashi tới đây luôn (ừ đó hồi ấy họ vẫn chưa thành người yêu của nhau đâu). Đã tới đây rồi, có thể làm luôn một lượt.

“Vậy mua thêm hoa quả nữa nhé. Có mấy món đồ uống giải rượu dễ làm, ngày mai anh Heike có thể pha cho sư phụ anh.”

Aashi nói. Anh cũng muốn nấu cơm với anh Heike nhưng ở nhà trọ không được sử dụng bếp. Nghe bảo Hans là đầu bếp ở đây.

"Có chuyện gì vậy?"

Anh Heike có vẻ cũng nhận ra ánh mắt vừa nãy của Aashi. Thanh niên định bảo anh trai đừng ngoảnh lại nhiều kẻo mấy vết thương mới lại đau, nhưng mở miệng không kịp nên lại thôi. Thay vào đó, Aashi đưa tay ra, giữ nhẹ tay Heike lại.

"Không sao. Là vết thương cũ thôi, lâu lắm rồi."

Aashi bật cười một cái nhẹ khi nghe Heike an ủi an ủi anh, dù bản thân Aashi chưa có mở miệng nói rằng mình đang băn khoăn, hay lo sợ. Anh tự nhiên muốn dụi đầu vào vai anh người thương dễ sợ. Có thể vì Heike đang ở trần ngồi trước mặt anh và vừa tắm xong hay do tâm tư riêng của Aashi muốn ôm Heike thôi, nhưng rốt cuộc thanh niên không ôm ngay mà chỉ ngồi gần lại bên cạnh Heike thêm một chút, giống như cái cách anh trai cũng vừa xích lại về phía anh. Căn phòng hiện giờ chỉ có hai người, ánh đèn cũng chỉ hơn trong hang động có một tẹo. Aashi ngồi gần lại, cảm nhận rõ hơi thở hay làn da âm ấm sau khi tắm của anh xà moi, không khí quanh anh bỗng nhiên có cảm giác như được làm mềm.

Anh áp tay lên má Heike, nhẹ nhàng đặt lên môi người thương một nụ hôn yên lặng.

“Vâng.”

"Cởi áo ra đi, để anh bôi thuốc cho em."

Rời khỏi nụ hôn nhẹ với anh Heike, Aashi làm theo, anh tháo cúc chiếc áo ngủ được Timmy đưa cho rồi kéo nó qua khỏi đầu mình. Trên người Aashi không có nhiều vết thương lẻ tẻ như Heike, vì anh là cung thủ sử dụng vũ khí tầm xa chứ không hay phải cận chiến. Chỉ có những vết thương do tên của đối thủ bắn, hay do bẫy sập. Anh thấy Heike đã cầm sẵn lọ thuốc, liền ngồi yên cho anh trai thoa thuốc rồi thay băng hộ. Thanh niên lựa lựa chỗ trong lúc đó, rồi tựa đầu lên bờ vai trần của anh xà moi.

Thuốc ngấm vào vết thương không khiến Aashi chớp mắt chút nào. Aashi nhìn qua nhìn lại mấy vết thương phía trước ngực Heike, thấy anh xà moi cũng đã băng lại đủ. Ánh nhìn của anh lại chuyển xuống vết sẹo dưới bụng của người bên cạnh. Tay thanh niên lúc này đã buông tay Heike ra để ảnh làm việc cho thoải mái, lúc này lại vô thức áp lên hông anh trai. Đầu ngón tay mân mê trên làn da lành của anh, bên dưới vết sẹo dài.

“Có đau không?” Aashi lên tiếng, hơi thở dụi vào cổ Heike. Giọng anh trầm và nhẹ, và mềm mại, lộ đầy quan hoài. “Khi anh nhận vết thương này ấy.”

Ừ, không sao cả, Aashi biết, vì anh Heike đang ở đây rồi. Anh cũng không hay hỏi chuyện cũ của người khác, nhưng Heike lại không phải bất kỳ ai đó khác. Anh Heike là người yêu của anh.

Em sẽ không lo lắng, không sao cả. Aashi chỉ muốn biết anh có bị đau không thôi.




Wc: 1186
User avatar
Allrightbb





Last edited by Ririka on 22 Aug 2020, 21:36, edited 1 time in total.

User avatar
Allrightbb
Posts: 904
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 163 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Allrightbb » 22 Aug 2020, 23:36








Thời gian: Bitter Watermelon, Summer - 2100 || Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo




Chiều tà qua rất nhanh, cửa sổ đã tắt hẳn ánh nắng, hiện tại trong phòng họ đã phải thắp đèn. Có thể do không khí mát mẻ của buổi đêm và ánh đèn dịu nhẹ, mà Heike cảm thấy ngay cả không khí giữa họ cũng lắng lại. Giữa sự tĩnh tại tràn ngập dịu dàng ấy, giọng nói của Aashi cũng giống như nhẹ nhàng hơn. Xà moi đã quay lại để đối diện với Aashi, mới nghe cậu trả lời.

“Vâng. Em chỉ sợ làm phiền sư phụ anh.” - Giọng Aashi mềm nhẹ, không hiểu sao lại cọ cọ vào lòng anh nhoi nhói.

"Không đâu." - Heike mỉm cười. - "Vine dễ tính lắm, có đồ ăn ngon và rượu là dỗ được chị ấy thôi."

Còn nếu không dỗ được thì anh bùng học chứ sao nữa- Khụ, Heike cảm thấy nếu cứ nghĩ mấy tình huống tiêu cực này thì anh cũng sinh ra lòng đại nghịch bất đạo mất thôi.

Tính cách của Vine như thế nào, anh cũng tương đối hiểu được, nên Heike chưa từng lo lắng.

May mà Aashi cũng không lo lắng quá mức, thậm chí còn vui vẻ nghĩ thêm với anh.

“Vậy mua thêm hoa quả nữa nhé. Có mấy món đồ uống giải rượu dễ làm, ngày mai anh Heike có thể pha cho sư phụ anh.”

"Ừ."

Heike cười, có xúc động muốn nhào tới hôn người yêu một cái, Aashi có lẽ không để ý nhưng khi cậu nói với anh, đôi mắt xanh biếc cũng trở nên rực sáng. Xà moi có cảm giác rất vi diệu là cuộc sống của anh và Aashi đang chậm rãi hoà quyện vào nhau. Mối quan hệ của họ vừa mới xác nhận, vẫn còn cả một quãng đường dài để đi, nhưng chỉ một bước nhỏ xíu như vậy cũng khiến tim anh chệch nhịp.

Cơ mà… chính sự quan trọng hơn.

Heike dằn những xúc động muốn hôn, hay làm cái này cái nọ với Aashi xuống, ngay cả khi cậu bật cười (rất đáng yêu), lặng thinh dịch lại gần anh hơn (cũng rất đáng yêu), hay là giữ nhẹ lấy tay anh (cực kì cực kì đáng yêu) - tất cả đều vì trị thương là việc cấp bách cần làm trước. Nhưng khoảnh khắc mà Aashi ghé lại gần hôn anh một cái, rồi dịu ngoan nói "Vâng." suýt chút nữa đã đốt sạch quyết tâm trong lòng anh. Khi môi họ rời nhau trong nụ hôn ngắn ngủi, mơn trớn đó, gương mặt của Heike cũng đỏ bừng.

Thanh niên vô thức liếm môi mình một cái, nhưng mà hương vị của Aashi để lại cũng không nhiều đến thế.

Mất đến năm giây sau ánh mắt của Heike mới chật vật về lại lọ thuốc anh đang cầm trên tay, lúc đó thì Aashi đã cởi áo xong rồi. Khi nhìn nửa người trên trần trụi của cậu hồng hạc, Heike chỉ thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, ngoài ra không có gì khác biệt lắm. Có lẽ thần chú "chính sự" đã phát huy tác dụng, hoặc là do anh đã từng tưởng tượng đến cảnh mình phun máu mũi nên sức đề kháng âm thầm được đề cao. Dù là lý do gì thì Heike cũng thầm cảm ơn hệ thống phản xạ không phản bội anh bất ngờ.

Aashi không bị thương nhiều lắm, Heike sau khi nhìn qua những vết xước không nặng trên người cậu thì cũng thở phào một hơi. Chỉ cần bôi thuốc và băng lại, hai đến ba ngày sẽ khỏi hẳn. Heike vừa nghĩ vừa cẩn thận bôi thuốc cho Aashi, động tác so với khi nãy Aashi sơ cứu cho anh cũng nhẹ nhàng không kém.

Sau khi đã băng xong mặt trước, Aashi tựa đầu lên vai anh để Heike chữa trị mặt sau mà không cần quay người lại. Anh nhìn một lượt thấy trên lưng Aashi cũng chỉ nhiều vết thương ngang phía bụng, nên cũng không phản đối gì. Xà moi tuyệt đối không hề ngại được người yêu dựa vào mình đâu.

Nhưng mà dựa vào là một chuyện, không lâu sau đó thì Heike nhận thấy tay của Aashi đang hạ trên hông mình, mân mê trên da anh, suýt nữa làm thanh niên run tay quệt cả đống thuốc mỡ lên lưng cậu.

Trong lúc Heike đang cố gắng trấn định thì bỗng nghe thấy tiếng Aashi hỏi.

“Có đau không? Khi anh nhận vết thương này ấy.”

Ngón tay của Aashi vẫn di di ở vùng bụng của anh, lần này Heike biết cậu đang muốn sờ thứ gì.

Và anh trầm mặc.

Heike không giỏi nói về chuyện cũ, đặc biệt những chuyện đã quá xưa rồi, nhưng anh do dự. Một phần vì Aashi đã là người yêu của anh và anh không muốn giấu diếm cậu điều gì, một phần vì anh cảm thấy Aashi muốn biết.

Có đau không?

Aashi không biết, cậu có lẽ là người đầu tiên hỏi anh như vậy.

"Có." Heike ngừng một lúc, rồi nhẹ giọng trả lời, động tác bôi thuốc vẫn không hề sai lệch. "Lúc đó rất đau."

Thực ra đâu chỉ là đau, cảm giác bước trên lằn ranh sinh tử cũng có nữa.

Nhưng Heike không nhắc tới chuyện đó, anh có linh cảm nếu nói vậy, Aashi sẽ khóc mất - dù anh cũng ít thấy cậu khóc bao giờ.

Mà dù như thế, Heike cũng không nghĩ mình sẽ giấu diếm cho qua chuyện về vết thương này. Thứ gì đã tồn tại sẽ luôn tồn tại, Aashi chỉ mới nhìn thấy một lần đã băn khoăn hỏi nhiều hơn một câu, thì nếu Heike không nói cho cậu biết, băn khoăn ấy sẽ thành cây kim ghim trong lòng cậu. Anh không muốn như vậy. Hơn hết, chuyện này cũng không có gì cần giấu đi, chỉ là Heike lười kể lại chuyện ngày xưa với người khác, mà cũng không có ai hỏi anh cả.

"Hồi đó…" Heike chậm rãi tìm kiếm từ ngữ để kể lại, vừa làm vừa nghĩ. "Hình như anh và Wachan tầm mười hai, hay mười ba tuổi gì đấy. Bọn anh bị bắt cóc."

Giọng của anh mềm mại, như đang kể chuyện đêm khuya.

"Cũng không biết bọn chúng muốn bắt anh hay Wachan hay cả hai, dù sao gia cảnh hai đứa bọn anh cũng không chênh nhau nhiều, nhưng vì hai đứa luôn đi cùng nhau, nên cùng bị bắt cả. Anh nhớ lúc đó mình bình tĩnh lắm, vì cũng quen rồi, lần nào cha anh cũng gà bay chó sủa tới giải cứu." - Nói tới đây thì Heike bật ra tiếng cười ngắn ngủi. - "Huống chi ba Wachan cũng không dễ chọc."

Tiếng cười qua đi, giọng của Heike dường như lạnh lùng hơn trước.

"Thế rồi, có một vụ xô xát nhỏ diễn ra, anh quên nội dung cụ thể rồi, nhưng đại khái bọn bắt cóc cảm thấy cứ giết quách một đứa đi cũng được."

"Anh đỡ cho cậu ấy một nhát kiếm. Khi đó máu cũng nóng lên đỉnh đầu, không biết nghĩ cách tránh bớt đi, cứ vậy đưa thân ra ra thôi." - Heike nói, cảm xúc dường như hoà hoãn hơn chút ít khi nghĩ lại bồng bột của mình. - "Nên mới có vết thương như vậy."

Kể xong gần hết câu chuyện thì thuốc và băng cũng đã bôi, bó đủ, Heike cũng đặt lọ thuốc sang một bên nhưng không đẩy Aashi ra mà vẫn để đầu cậu tựa trên vai mình, tay anh cũng bám lấy hông của cậu hồng hạc. Mùi hương từ cơ thể và mái tóc của Aashi, cùng với hơi ấm từ cậu, khiến Heike cảm thấy an tâm, không bị kéo vào cảm xúc của quá khứ nữa.

Heike nửa ôm lấy hông của Aashi, nửa ôm lấy đầu của cậu, nhẹ nhàng nói tiếp.

"Anh mất đến nửa năm tĩnh dưỡng lận, sau khi ra viện thì biết Wachan cũng không làm sao, chỉ là cậu ấy không theo kiếm đạo nữa. Chắc em không biết, Wachan cực kì thích kiếm đạo, cũng học từ nhỏ, nhưng sau lần đó thì cậu ấy không sờ tới kiếm nữa."

Khi ở Drum, Heike đã nghiêm túc nói với người kia rằng cậu cần phải quên đi thôi, nhưng Watanuki chẳng buồn để ý. Nghĩ lại thì anh vẫn còn thấy hơi bực mình, người bị thương là bản thiếu gia đây còn coi như vết thương cỡ này không tồn tại, cậu làm gì mà phải tuyệt tình suốt mấy chục năm như thế.

Tất nhiên, sau vài năm lăn lộn đến hiện tại thì Heike cũng không biết Watanuki đã nghĩ thông chưa. Còn anh thì qua câu chuyện hôm nay đã thực sự trút bỏ gánh nặng rồi.

Suốt chục năm qua, Heike dù vô tình hay cố ý cũng biến thứ này thành một bí mật. Nhưng mà hiện tại, anh có thể thoải mái kể lại với Aashi, cũng có nghĩa anh tin cậu đủ để bộc lộ bản thân mình.

"Chuyện chỉ có vậy thôi." Heike nghiêng đầu hôn lên đôi tai cùa Aashi, khẽ cười, lại thả ra giọng điệu đùa giỡn. "Anh bôi thuốc xong cho em rồi này."

Còn đùa giỡn cái gì thì, người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Wc: 1544
User avatar
Ririka




Last edited by Allrightbb on 08 Sep 2020, 10:31, edited 1 time in total.
Image

User avatar
Ririka
Posts: 759
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 23 Aug 2020, 20:15







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1 2 3 4 5 6 7 8



Tuy nói là không sao, tuy mọi chuyện thực sự chỉ ở trong quá khứ và họ đang ở đây rồi, nhưng bảo Aashi nghe mà không đau lòng thì là nói dối.

"Có."

"Lúc đó rất đau."


Tựa như cơn đau cũng có thể truyền vào bằng lời. Aashi yên lặng lắng nghe Heike nói, từng âm tiết bình thản rơi vào lòng anh và toả ra những gợn sóng lăn tăn. Chúng không dữ dội như một trận mưa giông, nhưng lại lặng lẽ trải dài. Hẳn là bởi trong giọng Heike cũng có những khoảng lặng như vậy. Aashi áp môi mình lên bờ vai người thương, đặt lên làn da trần của anh một nụ hôn dịu dàng và nóng hổi.

Người Aashi nhích sát lại thêm chút nữa. Có lẽ hồng hạc đang muốn ở gần người yêu hơn, nhưng vì Heike vẫn đang bôi thuốc phía sau lưng anh nên Aashi chỉ thu gọn người lại trong một cái ôm hờ của bản thân, mái đầu tím lịm nhẹ nhàng dụi sâu vào hõm vai ảnh. Một nụ hôn đặt lên vai Heike như vậy, rồi lại đến một nụ hôn khác. Tay ôm dưới hông xà moi từ nãy, qua khoảng lặng kia, vẫn chậm rãi xoa đều.

Ừ, Aashi đang muốn ở gần Heike hơn, dù chỉ là một hai phân khoảng cách tới lồng ngực của nhau hay là một hai nụ hôn trong thầm lặng. Một hai nhịp tim đập rời rạc đau buốt, hay một hai hơi ấm mong manh từ những nơi họ chạm vào nhau. Có lẽ cũng là bởi họ đã trở thành người yêu của nhau rồi mà Aashi mới có thể hôn anh như vậy, hay là mong muốn như vậy. Anh Heike là người yêu của anh. Aashi không muốn anh ấy cô đơn cùng với vết thương của mình.

Rất đau, rất sợ, rất cô độc. Không hiểu sao Aashi lại nghe ra những điều đó dù anh Heike không nói vậy. Đó là ký ức và họ không thể đi ngược thời gian được, nhưng Aashi vẫn nhích lại gần hơn một tẹo nữa. Bao bọc người anh yêu bằng hơi ấm và sự trân trọng thay cho những năm tháng đã bị bỏ lỡ. Cho khoảng thời gian của cơn đau rất đau và vết thương trong quá khứ này.

Aashi sau đó chỉ yên lặng nghe. Câu chuyện bị nạn ngày nhỏ của hai người anh để tâm nhiều vô cùng nhiều trên thế gian, một là người anh quý trọng ngày bé, một là người anh muốn ở bên từ giờ cho đến sau này. Thích anh ấy, và yêu thương như cục bông xù anh sẽ ôm trong tay, từ giờ đến sau này. Chẳng thế mà mỗi điều Heike kể ra lại trở nên chân thật với Aashi hơn. Quá khứ của họ hiện lại như một thước phim sống trước mặt anh; nếu chẳng phải chuyện đã xảy ra mà là hiện tại đi, có lẽ từng phút trôi qua mà chưa nhìn thấy họ đâu đều sẽ là cực hình với loài hồng hạc.

Mà thật ra cũng chưa cần nói đến hiện tại. Khi giọng của Heike thay đổi và anh kể về nhát kiếm, hai cánh tay và bờ vai của Aashi đã không tự chủ được mà run lên một chút. Ở trên vai Heike, anh mím chặt môi lại để ngăn bản thân ôm lấy người yêu, giữ ảnh vào sâu trong lòng mình cùng một lớp tay và hai lớp cánh. Không được như vậy. Như vậy, anh Heike sẽ đau.

"Thế rồi, có một vụ xô xát nhỏ diễn ra, anh quên nội dung cụ thể rồi, nhưng đại khái bọn bắt cóc cảm thấy cứ giết quách một đứa đi cũng được."

"Anh đỡ cho cậu ấy một nhát kiếm. Khi đó máu cũng nóng lên đỉnh đầu, không biết nghĩ cách tránh bớt đi, cứ vậy đưa thân ra ra thôi. Nên mới có vết thương như vậy."


Aashi muốn chạm vào vết thương của anh Heike.

Nghe xong, anh dụi nhẹ lên vai người thương, gật gật đầu.

Khoảng lặng sau đó dần trôi qua một cách bình lặng và êm dịu. Heike không đẩy anh ra, Aashi cũng không ngẩng lên khỏi vai anh người yêu vội mà chỉ nghiêng đầu nhìn sang phía bên kia, nơi Heike đang đặt lọ thuốc cùng bông băng xuống mặt bàn nghe “cạch” một tiếng nhẹ. Ánh sáng hắt lên thành sứ mà loé một điểm như ánh trăng, Aashi lại nhìn theo tay Heike, tới khi cảm nhận được bàn tay anh xà moi áp lên phía sau đầu mình thì nhắm mắt lại. Anh Heike quay về ôm anh rồi, Aashi cũng vòng tay xuống qua hông người yêu. Họ ôm nhau trong cái ôm gần gụi nhất mà khoảng cách này cho phép, khi Aashi còn chưa bưng xà moi lên và để ảnh ngồi vào lòng mình.

"Anh mất đến nửa năm tĩnh dưỡng lận, sau khi ra viện thì biết Wachan cũng không làm sao, chỉ là cậu ấy không theo kiếm đạo nữa. Chắc em không biết, Wachan cực kì thích kiếm đạo, cũng học từ nhỏ, nhưng sau lần đó thì cậu ấy không sờ tới kiếm nữa."

Aashi gật đầu. Anh với tay ra sau một chút, lấy cái gối bên cạnh đặt dưới lưng Heike, rồi thì chậm rãi ngả người anh xuống lớp gối mềm mềm. Cái đuôi xà moi của ảnh dường như cũng rất biết ý mà cuộn lên phía trước, áp vào cánh tay Aashi. Êm êm, bông xù.

Nửa năm Liar không tới viện thăm anh à. Aashi nghĩ đến điều đó, nhưng anh không hỏi. Hình ảnh người anh lớn với mái tóc nâu xoã và cái lưng dài mảnh mai từ rất lâu về trước hiện lên trong đầu anh. Aashi hôn nhẹ lên gáy cổ anh Heike, dụi dụi dịu dàng.

“Em không biết. Từ khi em gặp Liar, anh ấy đã luôn dùng súng.” Hồng hạc nhẹ giọng đáp lại. Điều đó anh vẫn nhớ rõ không lẫn được vào đâu, vì nó có gắn với một ký ức và cảm xúc của anh với người anh kia. Rất ít khi Aashi nhớ về cảm xúc của bản thân trước đây, nhưng điều này là ngoại lệ. “Em luôn nghĩ rằng vũ khí đó không hợp với anh ấy. Vì súng quá đanh thép, còn Liar thì quá hiền lành.”

Cảm giác có lỗi.

Vì đã lỡ để Liar phải bắn trúng một phát đạn vào người mình.

“Có lẽ vì vậy mà em ngày đó đã có cảm giác, anh ấy cần được trông nom.”

Aashi chống tay lên thành giường mà ngồi dậy một tẹo. Lúc này anh đã (lừa được) Heike ngả lưng nằm xuống cái gối, còn bản thân thì đang ở phía trên anh trai. Mái tóc tím sẫm xoã qua vai mà đổ xuống bụng Heike, đôi mắt xanh mang màu của màn đêm, yên lặng nhìn người yêu mình.

“Nhưng mà nếu người bị thương là anh...”

Aashi không nói hết câu. Anh nương theo cái hôn của anh xà moi mà áp tay lên má anh trai, đem tâm tư đặt vào một cái hôn, nhẹ nhàng tìm đến đôi môi ảnh.


Nếu người bị thương là Heike, như ngày ấy.
Aashi có cảm giác trái tim anh cũng sẽ bị xé làm nhiều phần.


... Cơ mà, vẫn còn may mắn.
Vì giờ anh đang ở đây.



...


Aashi không nói dối khi anh bảo rằng bản thân cảm thấy may mắn khi ở bên cạnh Heike lúc anh trai mất mạng trong bẫy sập. Có thể ôm thân mình bé nhỏ của anh trai vào lồng ngực, có thể đợi Heike hồi sinh, tỉnh dậy, và bám lấy ngực áo anh. Khóc trên vai anh, chứ không phải một mình ở nơi nào Aashi không biết được.

Như vậy, ít nhất Aashi còn có thể nắm lấy tay anh Heike. Giữ cái cuộn tay nhỏ xíu của ảnh trong tay anh, cho đến khi nào tay anh Heike ngừng run rẩy.

Thanh niên bật cười khi nghe giọng trêu đùa của anh người yêu mình. Heike chẳng nói thì Aashi cũng đã dùng kỹ năng luồn lách của loài hồng hạc đẩy anh trai vào tư thế hợp lý không đau lưng đau vai đau cổ đau gáy, có thể ngồi mlem mlem lâu hơn, và rồi nụ hôn sau đó của anh cũng trở nên thoải mái và dễ dàng. Aashi không vội dù anh đã đợi Heike băng bó cũng khá lâu rồi đấy. Nếu không phải do Heike muốn, chắc anh cũng bỏ qua.

“Anh bôi thuốc lâu quá, em dựa dựa thấy dễ chịu, sắp ngủ luôn.”

Anh cười giữa nụ hôn, miệng tách ra một chút để nói vậy. Dĩ nhiên nó cũng không quá thật. Aashi biết Heike đang giỡn với anh để Aashi cảm thấy nhẹ nhàng hơn sau câu chuyện kia, nên anh cũng làm theo, đem bàn tay anh lồng vào bàn tay mình.

Cái nắm tay lúc này của Aashi có bao nhiêu tâm tư, bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu dịu dàng, bản thân anh cũng không nói ra thành lời được nữa.

Thời gian qua lâu như vậy rồi, tâm tình ẩn giấu của Heike đối với người ảnh đã thương rất lâu kia, Aashi có thể cảm nhận được dù anh trai không hề nói đến trong câu chuyện. Kỳ lạ là Aashi không cảm thấy nặng nề về điều đó. Anh nằm nghiêng người xuống trên cái gối bên cạnh để họ có thể quay về tư thế thoải mái hồi ở dưới mê cung. Bàn tay anh đưa lên vuốt ve gò má Heike trong nụ hôn, tâm tình chỉ còn lại những gì người anh thương cảm thấy, những gì người anh thương bận tâm. Vết thương của người anh thương, cả ở trên cơ thể, cả ở trong lòng.

Tay Aashi trượt xuống trên hông Heike, tới chỗ vết sẹo thì dừng lại. Nụ hôn sâu khiến hơi thở của họ trở nên gấp gáp; khi rời đi, môi đã ửng đỏ cả rồi.

Aashi nghe hơi thở của họ quyện vào nhau, nóng ran và ẩm ướt trên môi. Anh ổn định nhịp thở lại một chút, mắt nhắm lại, trán tựa lên trán Heike.

“... Anh còn đau không?”

Vết thương ngày đó ấy. Aashi nghe mũi mình cọ lên chóp mũi người thương, giọng lại trở về quan hoài như khi nãy. Những vết thương lớn thường khó lành hẳn, đôi khi trở trời lại đau nhức không chừng. Tâm tư cũng vậy.

Aashi co mình lại, như đang bọc lấy người thương bên cạnh. Tay anh bình thản xoa nhẹ trên hông xà moi.




Wc: 1841
User avatar
Allrightbb






User avatar
Allrightbb
Posts: 904
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 163 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Allrightbb » 30 Aug 2020, 22:31








Thời gian: Bitter Watermelon, Summer - 2100 || Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo





Heike đã nghĩ rằng quá khứ kia đã xa lắm rồi, gần như biến mất trong kí ức, vậy mà khi nhắc lại anh mới nhận thấy hoá ra nó vẫn còn ở đó, vẫn khiến anh chìm đắm mất một lúc. Những nụ hôn của Aashi rơi trên vai anh, nóng hổi, kéo Heike về thực tại. Chẳng biết từ bao giờ cậu hồng hạc đã ôm sát lấy anh hơn, dịu dàng thả từng chiếc hôn quyến luyến lên bờ vai trần.

Trái tim Heike nảy lên, mặt cũng dần dần đỏ. Dẫu họ mới là người yêu được một thời gian ngắn ngủi thôi, những đụng chạm gần gũi như thế vẫn mang cảm giác "đương nhiên phải vậy".

An ủi trong yên lặng của Aashi giống như hơi ấm thấm qua da thịt qua từng nụ hôn, trái tim của Heike nảy lên rồi hạ xuống, cuối cùng đập từng nhịp đều đặn bình yên. May mà Aashi không nghĩ đến việc dùng cánh bọc lấy anh, dù anh biết hẳn ý nghĩ đó cũng xẹt qua đầu cậu mấy lần, chẳng thế mà đôi cánh của Aashi cứ rung rung, nhưng hẳn là cậu hồng hạc cũng biết làm như vậy Heike sẽ không thể bôi thuốc ở lưng cậu được nữa.

Hoặc là lần anh tỏ ra không vui hồi lễ hội, Aashi vẫn còn nhớ.

Động tác bôi thuốc của Heike dừng lại một lúc ngắn ngủi, sau đó lại tiếp tục. Đôi vai của Aashi trong vòng tay anh run rẩy rõ ràng, rồi cậu dụi dụi lên vai Heike. Người thanh niên phân tâm vỗ vỗ nhẹ nhàng lên lưng cậu hồng hạc.

Không sao, đã qua rồi. Mặc dù anh vẫn còn cảm nhận được dư chấn cảm xúc từ kí ức cũ đó, nhưng thực sự đã qua rồi.

Heike biết khi Aashi âm thầm chèn gối sau lưng anh rồi ôm anh ngả xuống, nhưng thanh niên cảm thấy tư thế này cũng ổn lắm, đỡ mỏi lưng hơn nhiều. Gối của nhà trọ cũng không phải loại mềm mượt như tơ, lưng trần áp lên thấy hơi thô ráp, nhưng Heike không phiền. Tâm trí của anh tập trung hết vào việc Aashi ôm anh gần như thế nào, cả cách cậu tiến sát tới mà hôn lên cổ anh nữa. Đuôi của Heike vô thức luồn về phía trước, thiếu điều cuộn lấy cả cánh tay của cậu hồng hạc.

“Em không biết. Từ khi em gặp Liar, anh ấy đã luôn dùng súng.”

“Em luôn nghĩ rằng vũ khí đó không hợp với anh ấy. Vì súng quá đanh thép, còn Liar thì quá hiền lành.”

“Có lẽ vì vậy mà em ngày đó đã có cảm giác, anh ấy cần được trông nom.”


Aashi nói, tay cậu chống xuống giường mà vươn về phía trước, Heike hơi ngẩng đầu lên, lần đầu tiên có cảm giác Aashi đã lớn đến mức có thể bao bọc mình kín như bưng. Mái tóc dài tím lịm của cậu hồng hạc trượt qua bờ vai trần, rơi xuống trên bụng Heike, khiến anh vô thức nuốt khan.

"Ừm…. Dù sao cũng phải biết cách tự vệ…"

Heike tiếp lời cậu, nhưng kì thực đã chẳng biết mình đang nói lung tung cái gì rồi. Mùi hương của Aashi gần như đã chiếm trọn tâm trí anh lúc này, Heike có cảm giác đầu óc mình đang chạy lọc xọc lạng trái lạng phải sắp đâm vào cột điện đến nơi.

Phòng của họ không phải là nhỏ, vậy mà lúc này Heike lại có cảm giác không gian xung quanh mình thu bé lại, vừa vặn chỉ bằng hai cánh tay đang chống bên hông anh lúc này. Xà moi chớp mắt, trong lòng không kiềm chế được lại dậy lên chút mong chờ.

“Nhưng mà nếu người bị thương là anh..”

Giọng nói của Aashi hết sức nhẹ, âm cuối còn mang theo run run không dễ nhận ra, nụ hôn của cậu ngay sau đó đong đầy khắc khoải. Heike vươn tay lên, ôm lấy cổ của cậu người yêu, yên lặng mà nhiệt tình đáp lại nụ hôn ấy.

Không sao, anh vẫn còn ở đây.




Tình cảnh lúc này lại hoàn toàn khác khi ở mê cung, họ không phải để ý đến việc đánh động người khác (phòng trọ thế mà kiên cố lắm nhé), cũng không phải lo lắng về nhiệm vụ, thậm chí quần áo vướng víu trên người cũng bị bỏ mất một nửa. Da thịt áp lên da thịt, chẳng mấy chốc đã khơi lên lửa cháy không kém gì lúc trước, thậm chí còn có nguy cơ mạnh hơn.

Heike thoải mái thả lỏng bản thân trong nụ hôn với Aashi, để cậu mân mê làn da dưới hông mình, hay khám phá từng ngõ ngách trong khoang miệng. Anh biết mình chưa từng là con người khắc kỉ, và anh cũng không định sống như vậy.

Nếu bỏ lỡ cảm xúc vui sướng và hạnh phúc hiện tại, Heike sẽ hối hận hết đời mất.

“Anh bôi thuốc lâu quá, em dựa dựa thấy dễ chịu, sắp ngủ luôn.”

Khi họ tách môi ra, Aashi cười cười nói vậy. Nhịp thở của Heike đã có chút rối loạn, biết là xàm quần nhưng cũng không phản bác. Người âm thầm đẩy anh nằm xuống để hôn thoả thích mà không mỏi như này đương nhiên không thể nào ngủ gật được.

Bàn tay Aashi lồng vào tay anh khi cậu ngả người sang bên cạnh, bàn tay còn lại ôm lấy gương mặt anh, kéo Heike vào nụ hôn nóng rẫy hơn cả khi nãy. Heike cũng vòng tay ra sau lưng Aashi, áp chặt lấy làn da trần.

Không đủ. Không đủ. Heike nghĩ tới chục tiếng đồng hồ mà họ bỏ ra cho nhiệm vụ, nghĩ, như này vẫn không đủ.

Anh muốn, thực sự muốn, cột người này bên cạnh mình cả đời, vĩnh viễn không để cậu rời khỏi tầm mắt.

Khi Aashi chủ động tách ra lần thứ hai, thậm chí Heike còn vô thức bật ra tiếng rên nhỏ xíu như bất mãn. Nhưng hơi thở đang cố trở nên bình tĩnh của Aashi lại khiến anh đỏ mặt. Mũi Aashi cọ lên mũi anh, tay cậu thì chầm chậm xoa ở vùng hông, quanh vết thương đã lành từ lâu.

“... Anh còn đau không?”

Aashi hỏi, còn Heike suýt nữa đã hỏi ngược lại là em dừng vì sợ anh đau à? May thay lý trí của Heike vẫn còn một ít, nên anh không thốt ra câu dấm dớ như vậy.

"Không đau. Thật đó." Heike trả lời cậu với vẻ khẳng định.

Thanh niên không biết là may mắn hay bất hạnh, nhưng anh không bị ảnh hưởng quá nhiều bởi lần gặp nạn đó - cũng không rõ do tố chất tâm lý tốt hay gặp nhiều quá quen rồi. Những cái như vết thương đã lành rồi nhưng trái gió trở trời vẫn đau cũng không có luôn, nếu là ảnh hưởng thì thứ duy nhất còn tồn tại đến giờ và làm anh khó chịu thì là việc anh giữ thăng bằng rất kém - nhưng mà chuyện này cũng không phải vì đau.

Heike dụi mũi Aashi một lần, lại chạm nhẹ lên môi cậu rồi rời đi.

"Không sao, chuyện đã qua rồi. Hiện tại anh không dễ bị thương như vậy nữa đâu." Xà moi mỉm cười.

Rồi Heike hơi nhổm người dậy một chút, bàn tay đang nắm chặt cũng lơi lỏng, lần này đến lượt anh chống tay bên hông của Aashi, cúi xuống hôn lên sườn mặt nghiêng nghiêng của cậu. Đôi cánh của Aashi không thuận tiện như đuôi của Heike, nên xà moi cũng nghiêng người hôn lên khuôn mặt cậu.

"Aashi." Heike khẽ gọi tên của cậu, một lần rồi một lần, cũng như những nụ hôn từ tốn rơi trên khoé mắt, trán, mũi, hay đôi môi hé mở của hồng hạc.

"Cảm ơn em."

Đôi tay của anh ôm lấy gương mặt của cậu, trong khi Heike dịu dàng cúi xuống hôn lên môi Aashi.



Wc: 1299
User avatar
Ririka




Image

User avatar
Ririka
Posts: 759
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 01 Sep 2020, 15:27







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10




Aashi cảm nhận được sự bất mãn nho nhỏ của anh người yêu hay việc Heike trả lời anh vội vã ra sao, thanh niên hồng hạc suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Kiểu như trong lúc Aashi đang nghĩ đến xoắn cả não về chuyện ngày xưa của anh người yêu thì Heike đã vội chạy về hiện tại ngay, tận hưởng nụ hôn của họ một cách phóng khoáng hơn anh nhiều. Aashi có cảm giác nếu anh còn lang thang lâu nữa thì Heike sẽ trèo hẳn lên người anh luôn mất. Mà ảnh đã làm thế rồi đấy chứ, chẳng qua đôi cánh của Aashi có hơi bự quá khổ nên không dễ bị đẩy xuống giường được. Kiểu như bây giờ hồng hạc muốn kiếm tư thế nào đó na ná nằm ngửa cho Heike đè mình ra thì cũng sẽ phải loay hoay xoay cánh mất vài phút, mà như thế thì lại buồn cười.

Nên khi Heike nghiêng đầu xuống hôn anh từ bên trên, Aashi cũng ngẩng lên đón lấy nụ hôn của ảnh. Anh nương theo cảm nhận của những nụ hôn đặt lên da mặt anh, lên gò má hay khoé mắt, hay sống mũi, hay cái trán đã vuốt ngược tóc mái ra phía sau, hay đôi môi vẫn đang đợi môi người kia tìm tới từ nãy giờ.

Tựa như khi ánh sáng tắt đi rồi và thị giác không còn nữa, sự mong đợi của những cảm quan khác lại tăng lên. Xúc giác trên da thịt hay khứu giác đang đón nhận mùi hương của người anh thương ngay sát bên, một thứ mùi mạnh mẽ nhưng cũng êm dịu làm sao, giống như mùi hương mặn mà của miền biển. Dù Aashi khá chắc rằng người ở biển trong thời gian gần đây là anh mới phải. Nhưng đến cả vị giác trên đầu lưỡi khi đôi môi của họ chạm vào nhau, khi Aashi có thể nếm lại nụ hôn của họ thêm lần nữa và chắc chắn cũng chẳng phải lần cuối, miệt mài và nhiệt thành như đang thưởng thức một món ăn ngon lần đầu tiên, thì mùi vị của người anh thương vẫn mang cùng một sự đậm đà như sóng biển.

Có thể vì Aashi thích biển cũng giống như Aashi thích người con trai này, hay vì mùi hương của anh xà moi đã thực sự thấm nhuần cái hương đặc trưng của biển. Rồi thì Aashi còn nếm được cả vị ngọt như kẹo. Trong cái hôn tràn đầy sự nồng nhiệt của xà moi, cảm giác bao trùm lấy Aashi giữa những chuyển động môi lưỡi nóng ran của họ lại là về việc người yêu của anh đã dễ thương quá đi rồi.

Thật đấy.

Kiểu như Aashi tới lúc này cũng còn đang buồn cười lắm vậy. Anh gặm nhẹ môi người thương một cái, dừng lại một chút để hôn lên bờ môi dưới đã ướt đẫm của Heike, một cách tỉ mỉ làm sao, trước khi bị kéo vào nụ hôn tiếp theo của họ. Thanh niên cứ thỉnh thoảng làm vậy với thái độ rất đáng đánh cùng nụ cười tủm tỉm thường trực trên môi suốt. Để rồi mỗi một nụ hôn sau đó và sau đó nữa, cho tới khi Aashi hết đủng đỉnh giỡn nhây với anh đi, lại trở nên nồng nhiệt hơn nhiều.

Ấy là khi Aashi đưa tay đỡ lấy gáy cổ và cái hông mảnh mai nhưng săn chắc của anh người yêu, bất chợt đẩy người lên, áp anh trai trở lại xuống giường trong một nụ hôn sâu thật sâu và dài thật dài. Đôi cánh chuyển động sau lưng anh tạo thành một cái bóng lớn, dường như còn va phải cái đèn trần thấp rì nữa, khiến cho ánh sáng trong căn phòng chao nghiêng đi. Tiếng đập cánh nhè nhẹ vang lên ở đâu đó trong không gian, cùng với âm thanh của nhiều lớp lông vũ loạt soạt cọ vào nhau, hay đầu gối loạt soạt cọ xuống mặt đệm. Cơ lưng của Aashi gồng lên một chút khi đầu lưỡi anh đẩy một hơi vào trong khuôn miệng Heike. Xung quanh họ ngoài những tiếng động và một hơi thở mạnh đó, lại trở nên yên lặng hoàn toàn.

Nụ hôn khi ấy của Aashi chỉ gói gọn trong một hơi thở thôi. Nhưng là một hơi thở sâu, đến tận cùng lồng ngực.

Tay anh siết chặt hơn một chút. Sau gáy tóc Heike, hay dưới eo.

Aashi khi hôn, đôi khi sẽ có chút mạnh bạo như vậy.

Trong hơi thở tiếp theo, Aashi nhè nhẹ tách ra khi lồng ngực đã căng lên và gò má thì phiếm đỏ. Đôi môi họ vẫn còn nối với nhau bằng một đường tơ nước. Thanh niên hôn lên khoé miệng Heike một cái nữa, ngón tay cái miết nhẹ bờ môi dưới lúc này đã ướt đẫm của anh người yêu. Hơi thở nóng bừng phả vào đầu ngón tay anh, lan râm ran trên da mặt.

Nuốt khan một hơi, anh cười.

"Không đau. Thật đó."

"Không sao, chuyện đã qua rồi. Hiện tại anh không dễ bị thương như vậy nữa đâu."


Người yêu của anh thực sự rất dễ thương.

“Vâng.”

Rõ ràng chỉ một thoáng khi nãy thôi, cảm giác quá khứ vẫn còn vây chặt lấy anh Heike và những lời anh kể. Không quá nặng nề nhưng đủ để Aashi nghe được và cảm nhận được một chút, và đau lòng không phải chỉ vì vết thương lớn của anh xà moi, mà còn vì những tâm tư không nói ra nhưng len lỏi. Đối với Aashi thì việc quan tâm và dõi theo anh Heike là điều hiển nhiên lắm, vì trong mắt anh thì người con trai này thực sự sáng rất sáng. Đến mức trong cả biển người và ngàn bộ hoa phục, Aashi cũng có thể tìm thấy anh Heike bên dưới chiếc mặt nạ của loài xà moi. Tìm thấy anh, trân trọng anh, nâng niu anh. Để tâm đến từng cái nhỏ nhặt nhất xung quanh người con trai ấy, đối với Aashi, đã luôn tự nhiên như chuyện hít thở từ đầu.

Vậy mà dường như Heike lại không nghĩ vậy, không quen, luôn lảng tránh đi, hay là coi nhẹ bản thân mình. Có lẽ vì vậy mà lời thú nhận nhỏ bé rằng ừ, khi ấy anh đã đau lắm, khiến Aashi còn đau lòng hơn. Aashi kéo bàn tay vẫn còn đang đan chặt vào tay anh lên ngang miệng, mút nhẹ mấy đầu ngón tay của anh xà moi một cách cẩn thận. Người này là báu vật của anh, vô giá vô song của anh. Hơn cả mong muốn được yêu thương, Aashi đã luôn mong người con trai này có được mọi sự chăm sóc và quan tâm trên thế gian này.

“Aashi.”

“Cảm ơn em.”


Giống như cái cách Aashi nhìn anh, lúc này, bằng một sự yêu thương và yêu chiều vô hạn.

“Em là người yêu của anh mà.”

Anh đáp lại Heike như vậy với một cái nắm tay siết chặt. Thanh niên cứ hay lag một tí nên phải đè anh người yêu xuống hôn hết nước hết cái rồi, bây giờ mới trả lời một câu nghe như từ tận kiếp trước vậy. Chẳng thế mà Aashi mới thấy anh Heike thật dễ thương. Kiểu như một thoáng trước còn kể một câu chuyện bắt cóc kinh thiên động địa như vậy (Aashi nghe thì chính là kinh thiên động địa), giọng còn lạnh đi nhiều như vậy, thoáng sau đã đỏ mặt vì nụ hôn của anh. Rồi thì hình như cảm giác của ảnh cứ chạy qua chạy lại giữa hai bên hay sao, để đến khi bôi thuốc xong và họ thực sự có thể gần gũi với nhau, thì những cảm giác đó của anh xà moi đã bay biến đi đâu rồi.

Anh dễ dỗ quá. Dường như Aashi đã nghĩ trong đầu như thế nên mới cười tủm tỉm suốt. Lồng ngực đang ở trần tựa sát vào nhau, thân nhiệt cũng đã tăng lên, Aashi áp mặt vào cổ anh xà moi còn nghe được tiếng mạch máu của anh người yêu đang đập thịch thịch. Một dòng điện tí teo cứ theo những tiếp xúc đó mà lan vào người.

Là người yêu của anh, dĩ nhiên sẽ coi trọng cảm giác của anh hơn tất cả. Sẽ hỏi anh có đau không, sẽ không muốn làm anh đau, sẽ quan tâm đến từng cái nheo mắt hay từng tiếng thở dài. Sẽ bận tâm kể cả khi anh không bận tâm. Sẽ muốn chiều chuộng yêu thương anh đến khi anh biến thành một cục bông tròn quay, mềm mềm hạnh phúc.

Nhưng anh Heike sẽ không muốn như vậy phải không? Hay là có? Aashi vẫn đang tìm sự cân bằng trong cảm xúc của mình và cảm nhận người thương một cách từ tốn. Dù sao thì họ mới chỉ thành người yêu của nhau có một ngày thôi.

Chỉ là năng lượng của anh xà moi, lúc này, để không chìm vào quá khứ và quay lại đây với Aashi, khiến anh cảm thấy vừa đáng yêu vừa ấm áp.

Làm anh muốn trêu anh người yêu là anh vội như vậy sao em vẫn ở đây cả tuần đó mà. Nhưng Aashi không nói thế vì thanh niên biết Heike sẽ ngượng chín mất, và vì anh cũng có cảm giác như vậy. Không phải họ còn tận một tuần nữa, mà chỉ còn một tuần trừ một ngày thôi.

Aashi cũng muốn anh, nhiều như Heike muốn vậy.

Anh mở miệng cắn nhẹ vào cần cổ người thương, cạ răng mình lên nơi có mạch máu đang đập phập phồng. “Em không làm anh đau đâu,” Aashi thì thầm như vậy, trong giọng có lẫn tiếng cười khúc khích. Tựa như cái khoảnh khắc lệch nhịp ngớ ra khi nãy của xà moi đã bị thanh niên nhanh tay lẹ mắt bắt được và còn hiểu đúng nghĩa luôn đó, giờ thì thản nhiên nói ra như vậy, bảy phần thật ba phần đùa. Tay anh trượt xuống theo cơ bụng săn chắc của người yêu, năm ngón tay hữu lực đan vào thịt da, những nụ hôn bên trên lại kéo thành một đường tới tận mang tai ảnh. Hẳn vì Aashi đã gia tăng lực rồi, mà chúng nóng rực như lửa. Hôn như vậy, ngày mai sẽ để lại dấu hôn mất. Nhưng Aashi hiện tại đang không nghĩ đến chuyện đó lắm. Anh có cảm giác anh Heike cũng không.

Anh nghĩ đến chuyện khác. Nghĩ đến cảm giác của bản thân đối với người con trai bên dưới đây, đã đè nén xuống rất nhiều rồi.

“Anh Heike đã bao giờ làm như vậy chưa?”

Hôn nhẹ lên đường xương hàm của anh xà moi, Aashi để hơi thở của bản thân vuốt ve chiếc tai xà moi trong một lời thì thầm như vậy. Thay thế cho vành tai bình thường của con người, nó bự hơn một chút, xù lông hơn, và dường như cũng nhạy cảm hơn. Aashi có cảm giác anh chỉ cần thổi nhẹ vào túm lông này cũng đủ khiến xà moi run bắn cả lên. Hay là co rúm người lại, cả khi anh còn chưa chạm vào.

Lên giường với một cô gái, rất khác lên giường với một người con trai. Aashi không muốn Heike có cảm giác kỳ quái trong ngày đầu tiên của họ ở đây. Đêm đầu tiên họ được ôm nhau ngủ như người yêu, một cách đàng hoàng.

“Em chạm vào anh được không?”

Anh hỏi, giọng nhẹ nhàng. Đầu gối thu về gần một chút, cọ nhẹ lên hông người yêu.





Wc: 2020
User avatar
Allrightbb





Last edited by Ririka on 01 Sep 2020, 15:27, edited 1 time in total.

User avatar
Allrightbb
Posts: 904
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 163 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Allrightbb » 05 Sep 2020, 21:34








Thời gian: Bitter Watermelon, Summer - 2100 || Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo





Nói Heike vội vàng cũng không sai, cô nam quả nam lại còn đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt nằm chung một giường trong phòng kín, lửa không cháy phừng phừng mới là lạ đó.

Tuy vậy, Heike cũng chỉ dám chủ động tiến tới một bước, hôn người ta nhè nhẹ như thế một chút thôi. Không phải vì anh bình tĩnh, mà vì thanh niên không có nhiều tự tin về bản thân.

Nếu Aashi thấy anh vội vàng quá thì sao? Nếu cậu cảm thấy Heike không coi trọng cậu, hay gì đó đại loại vậy? Dù Heike biết phần trăm xảy ra chuyện đó không lớn, thì trong lòng anh cũng không ngăn được cảm giác thấp thỏm.

Vậy nên xà moi chỉ chậm rãi nhích từng bước, vừa như thăm dò, vừa như khiêu khích, vậy mà động tác vẫn mang theo vội vàng. Nếu không phải đôi cánh to bự của Aashi chặn lại, Heike nghĩ mình đã thành công đè cậu hồng hạc xuống giường rồi.

Tựa như có một công tắc giữa hai người họ, tách một cái, toàn bộ tri giác đều tràn ngập người kia. Mùi, hương vị, độ ấm, cả những đụng chạm khiến cơ thể run lên vì khoái lạc, tất cả đều khiến Heike muốn nhiều hơn nữa. Tay anh trượt về phía sau gáy của người yêu khi đôi môi họ cuốn lấy nhau, và mỗi khi Aashi gặm gặm giỡn nhây với anh, Heike lại hơi siết tay lại như bất mãn.

Ừ thì, sau lần thứ n bị cậu hồng hạc trêu nửa đùa nửa thật, Heike cũng đã biết khi nào Aashi muốn giỡn với anh. Ví dụ như lúc này.

Khoang miệng của họ dần nóng lên, hơi ấm cũng xông tới tận não Heike, nhưng Aashi lại thích làm một người học bơi, thỉnh thoảng lại dừng nụ hôn lại trong một hơi thở ngắn. Heike hé mắt, không cần nhìn rõ ràng cũng biết khoé môi cậu người yêu đang nhếch lên thành nụ cười tủm tỉm quen thuộc.

Xà moi hừ hừ, cũng cắn cắn gặm gặm môi dưới của cậu.

Trong lúc anh không để ý, rõ ràng Aashi đã nắm rõ giới hạn có thể trêu chọc Heike, cũng biết anh dung túng cho cậu đến mức nào. Thật ra nhận biết được chuyện đó cũng khiến Heike có hơi bất mãn, nhưng sau khi bị người yêu tỉ mẩn hôn một hồi thì anh cũng thành mềm èo như nước.

Giống như nhận thấy được bất mãn từ anh, hoặc là cảm thấy đã đùa đủ, Aashi đột nhiên đẩy người lên, cũng lật Heike ngã trở lại mặt đệm. Tiếng kêu bất ngờ của người thanh niên tóc trắng bị môi hồng hạc chặn lại, khuôn miệng há ra trong ngạc nhiên vô tình còn thuận tiện để cậu đẩy lưỡi vào, công thành đoạt đất. Trong khoảnh khắc khi ánh sáng trong căn phòng bị đôi cánh của Aashi làm cho rung lắc, tối sầm đi, Heike đã cảm giác mình sắp ngạt thở.

Lần này, Aashi hôn anh bằng sự mạnh bạo chưa từng có. Không chỉ là cách hai đôi môi cọ sát, còn cả hai cánh tay mạnh mẽ đang siết chặt lấy gáy và hông của anh nữa. Heike ngửa đầu, cơ thể cũng cong lên dưới bàn tay của cậu, tay anh bám chặt lấy lưng của Aashi. Tâm trí của Heike lúc này hoàn toàn bị nụ hôn bá đạo của người yêu chiếm giữ, chạy đi chạy lại một cái tên của cậu.

Tiết tấu hơi thở của Heike đã hoàn toàn rối loạn, bình thường Aashi chỉ hôn anh nồng nhiệt hơn một chút đã khiến Heike quẳng hết mũ giáp đầu hàng, thiếu chút nữa đã tự biến mình thành cá trên thớt cho người ta vầy vò, lúc này càng không có khả năng suy nghĩ mạch lạc gì, bị cậu hồng hạc hôn tới rối tinh rối mù. Xà moi không quen chịu kích thích lớn đến thế, ngay cả đầu ngón chân cũng co lại, đầu gối anh gập lên, vòng qua bắp chân của cậu, cả người giống như koala bám siết lấy Aashi.

Sau hơi thở dài như cả thế kỉ rồi, Aashi mới từ tốn tách ra, mặt của Heike cũng như đầu anh thì đã sắp chín đến nơi.

Cậu người yêu của anh vẫn còn cười được, cánh môi và đầu ngón tay chạm chạm vào đôi môi đã đỏ lên của Heike, tựa như có dòng điện truyền sang.

Xà moi vẫn còn nhìn cậu với gương mặt ngây ngốc không hiểu chuyện gì. Dư âm của nụ hôn khi nãy vẫn còn đang cháy xèo xèo trong não, Heike quả thật không thể phân tâm để nghĩ xem Aashi "Vâng" chuyện gì.

Đợi đến khi anh tỉnh lại được một chút, thì đầu ngón tay Heike lại bị đối phương ngậm vào. Trước hành động khác thường, cũng như ánh mắt của Aashi hiện tại, Heike cảm giác đầu mình lại nổ bùm một cái.

Dù có ngu ngốc cỡ nào cũng không thể không nhận ra tình cảm, hay sự trân trọng trong ánh mắt của Aashi lúc này. Tựa như người trước mặt cậu là viên ngọc quý, được nâng trong tay, ngậm trong miệng.

“Em là người yêu của anh mà.”

Heike đột nhiên lại thấy hụt hơi như lúc trước, cả khoé mắt lẫn cánh mũi đều cay xè. Đến cả đầu ngón tay của anh được Aashi cẩn thận ngậm trong miệng cũng run lên.

Anh chưa bao giờ quen với việc được người khác coi trọng đến từng chút một như vậy, cũng không biết mình có thể quen hay không. Ngay cả khi yêu đương với Aashi, anh cũng chỉ nghĩ bản thân mình có thể làm gì cho cậu, nghĩ rằng có thể tranh thủ trong lúc lửa giữa hai người vừa được nhen lên mà đường hoàng yêu thương cậu, thực ra chưa bao giờ mong rằng Aashi có thể say đắm mình như thế này.

Anh nói rằng mình muốn làm người yêu tốt của Aashi, nhưng anh chưa làm được gì cả.

Tình cảnh lúc này của Heike cũng giống như được sủng mà kinh sợ.

Aashi ngả người về phía trước để tựa đầu lên vai anh, Heike cũng dụi mặt mình vào tóc cậu, hi vọng nước mắt của mình chưa rơi ra. Thanh niên biết bản thân dễ xúc động, nhưng ảnh hưởng từ việc dạy dỗ thời thơ ấu vẫn luôn khiến anh có phản xạ giấu cảm xúc quá kịch liệt của mình đi.

Tóc Aashi sau khi gội thoang thoảng hương hoa từ xà phòng, hơi thở nóng ra của cậu phả lên cổ Heike như luồng điện râm ra chạy dọc dưới da thịt anh. Xà moi vô thức co chân mình lên một chút, tay không bị Aashi nắm lại cũng áp lấy gáy lên cậu. Anh hít thở đều đều, một nhịp rồi hai nhịp, cuối cùng trái tim cũng đập bình thường trở lại.

Đối với cưng chiều từ Aashi, Heike vẫn không biết phải đối diện thế nào. Nhưng Aashi đã nói cậu là người yêu của anh, không chỉ một lần, vậy nên Heike cũng quyết định sẽ không làm gì cả. Chậm rãi chấp nhận tình cảm nồng nhiệt của Aashi, chậm rãi điều chỉnh bản thân quen với yêu thương từ cậu, hình như cũng không phải chuyện gì quá khó.

Như vậy cũng được phải không? Heike nghĩ, thấp thỏm trong lòng tuy đã giảm xuống nhưng không biến mất. Anh muốn được Aashi yêu như vậy, rất rất muốn, nhưng Heike vẫn còn sợ rằng mình không xứng đáng với nó. Anh muốn có thể làm một cục bông mềm mềm bên cạnh cậu, nhưng cũng muốn bản thân mạnh mẽ để không khiến Aashi lo lắng.

Đáng lẽ Heike sẽ nói gì đó để xua tan không khí trầm lắng giữa họ và cảm xúc lúc này, thế nhưng hành động của Aashi sau đó lại lần nữa reset sạch suy nghĩ của thanh niên. Cậu hồng hạc cạ răng lên cổ anh, nơi mạch máu đập thình thịch dưới làn da mỏng, khiến Heike không kiềm được cảm giác ngứa ngáy trong lòng.

“Em không làm anh đau đâu,”

Mặc dù thanh niên đã quên sạch bất mãn vừa vài phút trước - chuyện bình thường mỗi khi anh bị Aashi hôn tới khó thở - nhưng chuyện ấy không ngăn cản mặt anh đỏ bừng lên khi nghe thấy Aashi nói.

Heike tất nhiên biết ý của Aashi là gì, chó dài thì không nên chê mèo ngắn. Những ngón tay của Aashi trượt trên cơ bụng Heike, xúc cảm gần gũi đến mức khiến anh muốn co người lại. Nụ hôn của cậu áp lên cổ, rồi gò má, rồi tới tận đôi tai hết sức nhạy cảm của anh.

“Anh Heike đã bao giờ làm như vậy chưa?”

Heike bụng nghĩ tất nhiên là chưa, nếu có kinh nghiệm rồi thì còn bị cậu sờ đến bối rối như thế này nữa chắc, ngoài miệng vẫn còn nói cứng.

"Đoán xem."

Một câu ngắn ngủi như vậy cũng nghe được tiếng hơi thở run run chen vào, thực sự không có giá trị gì lắm. Heike cảm thấy hình tượng ngầu lòi của mình càng lúc càng tụt xuống thảm thiết, nhưng cũng chẳng còn sức lực để quan tâm nữa.

Đầu gối cứng chắc của Aashi cọ cọ lên hông anh, mang theo tình tứ nồng đậm.

“Em chạm vào anh được không?”

Heike cúi đầu nên không thể thấy gương mặt của Aashi lúc này, nhưng chỉ giọng nói của cậu là đủ. Âm điệu nhẹ nhàng mang theo dò hỏi, mang theo kiềm chế, cẩn thận đến không có gì để phê bình.

Lúc này không chỉ có hơi thở của Heike nặng nề thêm, cả cổ họng anh cũng đã khô rang rồi.

"Em muốn… chạm vào đâu?" Heike nói, giọng còn bé hơn cả Aashi.

Thanh niên đã nghĩ đến chuyện này không chỉ một lần, những việc họ sẽ làm với nhau, những việc anh muốn làm với Aashi, nhưng khi vào thực tiễn thì lại không tránh khỏi bối rối. Mà nào chỉ bối rối không, cảm giác đối phương chưa làm gì anh đã tự bùng cháy cũng đã xuất hiện rồi.

Heike ôm lấy đầu của Aashi, kéo cậu lại gần hơn trong khi nhẹ nhàng hôn lên môi cậu, còn tỉ mỉ ngậm lấy cánh môi đỏ của người yêu. Trong khoảng cách mỏng manh giữa hai làn hơi thở tách ra, anh thì thầm.

"Anh muốn em, Aashi."

Muốn ôm em, hôn em, để em làm chuyện này chuyện nọ chuyện kia với mình.

Không khí xung quanh họ lúc này đã nhuốm thêm vài phần mờ ám, trộn với nồng nhiệt trần trụi hoang sơ, khiến Heike chỉ muốn quẳng hết lý trí đi mà sống theo bản năng. Nhưng đáng tiếc, thanh niên dù sắp bị "sắc" làm cho mụ mị đầu óc thì vẫn còn một tia lý trí được bảo tồn.

"Nhưng…." Heike vùi mặt vào vai Aashi, cảm thấy xấu hổ hơn cả khi bị vỡ hình tượng nữa. "... Hôm nay anh chưa chuẩn bị gì hết…"

Lên giường với một người đồng giới như thế nào, Heike vẫn biết. Không cần Ayako truyền đạo thì chính anh cũng biết tính hướng của mình khác thường, cái gì cần tìm hiểu vẫn tìm hiểu. Chính vì thế mà trong lúc tắm rửa mới thấy xoắn xuýt một lúc lâu, và lúc này mới cảm thấy không thích hợp.

Heike muốn lần đầu của họ có sự chuẩn bị tốt hơn.

Anh rút tay khỏi bàn tay Aashi, rồi cả hai tay ôm lấy lưng cậu, cũng ngẩng đầu hôn lên cằm hồng hạc, khẽ nói tiếp. "Nên tối nay đừng làm đến bước cuối, nhé?"

Nói đến mức này, Heike coi như đã vứt sạch cái mặt già của mình rồi. Vậy mà trong lòng anh cũng không nắm chắc lắm, bởi vì từ chối Aashi khi họ chưa là người yêu đã khó, từ chối Aashi lúc này còn khó hơn. Heike vẫn còn nhớ nguyên câu "em nghĩ anh không muốn ở cùng em" của cậu, mỗi lần đụng tới lại thấy ruột gan chảy thành nước.



Wc: 2074
User avatar
Ririka




Image

Return to “Kingdom of Furies”



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 2 guests