WORWOR.NET ON FACEBOOK:
https://www.facebook.com/worwornet?fref=ts

Báo cập nhật tình trạng game định kỳ 6 tháng / 1 lần


Lưu ý: Quản lý diễn đàn không chịu trách nhiệm cho nội dung do người dùng đăng tải.

[Stockholm] Bệnh viện thành phố

Moderator: ForgotMyID

User avatar
ForgotMyID
Posts: 72
Joined: 06 Feb 2020, 21:47
Gender: None specified

[Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby ForgotMyID » 16 Feb 2021, 00:46



Bệnh viện thành phố








User avatar
ForgotMyID
Posts: 72
Joined: 06 Feb 2020, 21:47
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby ForgotMyID » 16 Feb 2021, 22:45



Ngày 19 tháng 9 năm 1910.
Bệnh viện thành phố Stockholm.

__________
Ringean's, Osmond's, Elaina's and Alexei's side

Mọi người tỉnh dậy trên chiếc giường bệnh êm ấm. Ngoài việc cả bốn tỉnh lại cùng một lúc thế này thì việc những vết thương của nhóm đã lành lặn trở lại một cách kì diệu (đương nhiên là cũng phải thay thế vài chỗ bằng bộ phận kim loại). Bác sĩ bảo rằng họ đáng lẽ phải nằm viện ít nhất một năm để lành lại toàn bộ những vết thương trên người. Đặc biệt là Osmond, cậu con trai to lớn vốn đã bị gãy tận hơn một trăm khúc xương, bị cắt đứt một bàn tay và gãy vụn đôi chân vì bị tàu cán nhưng chả hiểu bằng cách nào, giờ lại lành lặn trở lại chỉ sau khi cáy ghép xương mới.

Mà tất nhiên mọi người không ở phòng hồi phục bình thường. Những trường hợp đặc biệt này chắc chắn phải được đưa đến phòng đặc biệt của Hội.

Cũng vì lý do đó chẳng bao lâu sau khi mọi người tỉnh dậy, bác sĩ y tá đều ra ngoài cả, thay thế vào đó là những nhân vật cấp cao của Hội Thợ Săn Scandiavida.

Trong nhóm sáu người bước vào phòng có hai người mà ba người thợ săn nhận ra và đặc biệt biết đó là ai. Người đàn ông ốm nhom với chiều cao khá khiêm tốn có lẽ chỉ bằng Ringean đang xoa bộ rau kẽm của mình kia là Kliston von Hein, Tổng quán lý của trụ sở Scandiavida này. Đi kèm với Tổng quản lý là một người đàn ông cao to còn hơn cả Osmond và có bộ tóc bồm xồm màu đỏ y như thể bộ bờm sư tử. Viktor Thott là tên của người này, Chủ nhiệm lực lượng tác chiến là chức vụ của ông.

"Chào mọi người. Một ngày may mắn khi có thể thấy những Thợ săn ưu tú của chúng ta vẫn còn khoẻ mạnh." Kliston là người lên tiếng trước sau khi ngồi xuống một cách khó khăn.

Người đàn ông lớn tuổi ấy sau đó mới nở một nụ cười thoải mái rồi lướt qua nhìn từng người một.

"Theo báo cáo của Hội thợ săn Kislev, đoàn tàu của các vị đã bị một nhóm "cách mạng cực đoan" tên là Mensheviks tấn công làm trệt đường ray tàu. Số người tử vong nằm dưới số ngón bàn tay nhưng điều kì lạ là ba người thợ săn cùng VIP của họ đã bị thương một cách "cực kì vô lý" nhưng vẫn còn sống."

Kliston sau đó hít một hơi thật sâu rồi thở dài ra.

"Một phép màu. Đó là điều mà chúng tôi đã được kể và cũng kiểm nghiệm cả về... cách các vị phục hồi."

Viktor lúc này mới mở chiếc va ly bằng titanium và lấy ra một chiếc vòng, thứ đáng lẽ phải nằm trên cổ của Alexei. Nếu người con trai vùng thảo nghuyên kiểm tra lại, thì đúng là chiếc vòng đã biến mất.

"Đây." Kliston cầm lấy chiếc vòng đó và giơ lên. "Không phải thứ đáng lẽ phải đi kèm với ngài Kashirin. Nó được tìm ra ở một hầm mộ vô danh chỉ vào mới ba ngày trước. Nhưng điều đáng nói là chúng tôi đã tìm thấy nó nhờ vào điều mà ngài Kashirin đã lẩm bẩm suốt thời gian bị bất tỉnh."

Rồi Kliston đưa chiếc vòng đó lại cho Viktor, người cũng đặt nó vào vali rồi đóng kín lại.

"Thế." Kliston hơi cuối người xuống, đưa mắt nhìn qua toàn bộ mọi người một lần nữa. "Các vị có thể kể chuyện gì đã xảy ra không?"




User avatar
Crimson Valkyrie
User avatar
ForgotMyID
User avatar
Ririka
User avatar
Allrightbb
User avatar
Tsumichi

User avatar
Ririka
Posts: 779
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 184 times
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby Ririka » 19 Feb 2021, 23:30




Thời gian: 19.09.1910
Địa điểm: Bệnh viện thành phố



Ringean có một giấc mơ, về một dòng sông đỏ.

Ở đó, nó gặp hai đứa trẻ song sinh.

...


Cậu Thợ Săn trẻ choàng tỉnh khi bị một cơn đau xuyên thấu qua lồng ngực đánh thức dậy. Cơn đau bỏng rát da thịt và nhức buốt đến tận xương đó vậy mà lại quen thuộc với Ringean, thằng bé đã trải qua điều này một lần năm nó lên mười và giờ thì gặp lại. Ringean đặt tay lên ngực, phát hiện một phần ngực phải của nó đã được thay thế bằng kim loại cứng. Cảm giác như một tấm giáp sắt thời trung cổ ấy, chỉ có điều nó ăn liền với da thịt Ringean mà thôi.

Phải rồi, Ringean đã bị đâm xuyên qua ở đây. Mọi việc khi đó diễn ra rất nhanh nhưng nó vẫn còn chút ý thức, đủ để biết mình bị tấn công ra sao, kẻ địch là ai, và tấn công bằng thứ gì. Ringean nhớ bản thân đã rất lo lắng khi ngã xuống, vì nó là đứa nhanh nhẹn nhất nhà mà còn bị xiên gọn như không. Trước đó Osmond đã tỏ ra rất đau đớn, hẳn là bàn tay trong não anh lại đang rờ lung tung rồi. Alexei bị tấn công nhưng họ không phản ứng kịp. Sau lưng nó còn có cả...

“Elaina!”

Ringean ngồi bật dậy, bất chấp cơn đau trên ngực. Nó trông thấy Osmond trước, anh trai dường như cũng vừa tỉnh dậy và đang chớp mắt. Khách VIP họ phải hộ tống ở giường kế bên, xung quanh trông cũng rất quen, là phòng hồi sức đặc biệt của bệnh viện. Quen vì Ringean đã ra vào nơi tương tự thế này suốt cả một năm trước. Ấy là hồi Elaina bị con Jormungandr nuốt, phải ở viện dài ngày.

Dáo dác quay sang bên cạnh, Ringean bắt gặp ánh mắt của Elaina đang nhìn lên. Không gian xung quanh nó đột nhiên rơi vào một khoảng lặng nhẹ thinh, để rồi Ringean (bị n y tá bác sĩ cản lại nhưng không thành) lật chăn ra, bước xuống giường ôm Elaina.

Không hiểu sao, Ringean có cảm giác Elaina đã khóc. Vậy thì thật tệ rồi.

...


Người của Hội Thợ săn xuất hiện sau đó một lúc. Ringean nhận ra hai người này, hẳn Osmond với Elaina cũng thế, ngày nhỏ thằng nhóc có theo mẹ đến trụ sở Scandinavia vài lần và lớn lớn chút thì cùng anh chị làm việc với họ luôn. Nếu là lúc bình thường vui vẻ khoẻ mạnh phởn phơ nhàn rỗi, Ringean sẽ bảo ông bác Klinston mama tổng quản nhùn y chang nó rằng bác không cần cứ vị này vị kia với mấy đứa đâu. Nói là trụ sở chứ Thợ săn được mấy mống, OT quá đỗi nhìn mặt nhau mòn hết cả rồi.

Cơ mà hôm nay Ringean vừa đặt một chân vào áo quan, cũng còn đang băn khoăn nhiều thứ nên nó để kệ cho hai ông bác chuyên nghiệp này nọ. Cậu Thợ săn trẻ lúc này đã yên vị trên giường bệnh của mình lắng nghe ông bác tổng quản kể một câu chuyện nghe lạ hoắc. Hoá ra, đó là báo cáo về chuyện họ gặp ở trên tàu.

Khủng bố, cách mạng cực đoan, Men-gì-đó. Nghe lạ hoắc thiệt sự.

“Nhóm khủng bố này có sử dụng một đội quân xác sống bị lột da không ạ?”

Ringean lên tiếng hỏi sau khi Klinston ngừng lời. Ông bác hỏi họ về chuyện đã xảy ra, hẳn bản thân Klinston cũng không quá tin tưởng vào bản báo cáo của Hội Thợ săn Kislev. Ringean nhìn sang Osmond, Elaina và cả Alexei nữa (thằng nhóc cẩn thận dòm xem cổ Alexei có dấu vết bị tháo ra giựt vòng rồi khâu lại không), rồi mới thuật lại sơ qua chuyện trên đoàn tàu.

Chuyện cái bóng đòi giựt vòng của Alexei này, rồi hoá ra nó là một cái xác sống bị lột da có vẻ từ vụ án ba năm trước họ từng nghe phong thanh ở trụ sở. Chuyện con cá voi và kết giới kỳ lạ bên ngoài, đoàn tàu zombie và kẻ địch ở khoang nhiên liệu cũ kỹ kia. Ringean chạm lên ngực mình; vì một vài lý do không nói ra, nó im lặng về việc diện mạo và giọng nói của kẻ địch nọ. Diện mạo và giọng nói của Maria.

“Bọn cháu hồi phục bằng cách nào vậy, bác Klinston?” Ringean lên tiếng hỏi tiếp, giọng nghiêm túc. Vì nó khá chắc chắn rằng vết thương nó nhận là một vết thương chí mạng. “Ngoài ra thì bác có nhận được tin tức gì từ mẹ cháu không?”

Mẹ vẫn còn đang ở Isles chứ?


User avatar
Crimson Valkyrie
User avatar
Tsumichi
User avatar
ForgotMyID
User avatar
Allrightbb


Last edited by Ririka on 27 Feb 2021, 17:19, edited 1 time in total.

User avatar
Allrightbb
Posts: 920
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 164 times
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby Allrightbb » 26 Feb 2021, 18:08




Thời gian: 19.09
Địa điểm: Bệnh viện



Trong cơn mơ, Elaina dừng lại ở bờ bên này của một dòng sông đỏ.

Hai đứa trẻ ở bờ bên kia còn đang khóc nức nở.

Không sao, cô lẩm bẩm, chúng ta rồi sẽ cùng trở về nhà.



Khoảnh khắc tiếp theo, Elaina thấy mình đang nhìn cái trần nhà quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn. Ở bệnh viện cả một năm trời, kì thật Elaina không mở mắt thì cũng có thể phân biệt được mùi thuốc sát trùng với mùi thuốc trị cảm. Cô luôn có linh cảm mình còn sống, nhưng nhìn thấy căn phòng trắng bong sạch sẽ thì không tránh khỏi chán ghét.

Khoan đã!

Ringean!

Elaina gần như bật hẳn dậy, sau đó lập tức đau đến toát mồ hôi lạnh. Đùi phải của cô lúc này tê rần, lại còn có cảm giác lạnh lạnh quen thuộc. Nhưng Elaina không quan tâm, kí ức trước khi cô ngất đi vẫn còn nguyên vẹn, Elaina nhớ rõ Ringean bị thương nặng lắm, hơi thở cũng không còn nữa.

Đừng chết!

Elaina gấp gáp nhìn quanh, sau đó hít sâu vào khi thấy Ringean đang nằm bên cạnh, lồng ngực vẫn còn phập phồng. Một y tá bước tới đỡ lấy vai của Elaina, dịu giọng trấn an cô. Qua những lời tóm tắt của y tá, hơi thở của Elaina mới dần hoà hoãn lại. Cô nhìn xung quanh, cũng thấy Osmond và Alexei đang ngủ, những vết thương đều đã được băng bó cẩn thận.

Tất cả bọn họ đều còn sống. Đúng là một phép màu.

Ringean tỉnh lại sau đó vài phút, cậu trai nhiều năng lượng hơn Elaina lắm, vừa mới tỉnh đã muốn nhảy khỏi giường rồi. Elaina nhìn Ringean loạng choạng cố chấp đi về phía mình, rồi ôm lấy cô sau khi gạt đi những cánh tay khác của y tá trong phòng, khoé mắt bỗng cay xè.

Elaina vùi mặt vào bờ vai ấm áp của người mình yêu, cảm nhận trái tim Ringean đập từng nhịp mạnh mẽ trong lồng ngực cậu, cả sức lực đang siết lấy lưng cô lúc này. Nước mắt của Elaina trào ra thấm ướt cả vai áo bệnh nhân của người con trai, còn những ngón tay thì bấu chặt vào lưng cậu.

Tốt quá. Họ đều còn sống.

Ringean đã vụng về xoa xoa Elaina mất một lúc thì cô gái mới từ từ bình tĩnh lại. Nhưng kể cả khi đã ngừng khóc, hay tỉnh táo, Elaina vẫn nắm chặt lấy tay Ringean không chịu buông ra với gương mặt bình thản nhưng cương quyết hết sức. Thế là giường bệnh của Elaina liền chuyển từ một người thành hai người.

Một lát sau, họ có khách. Elaina cúi đầu nghe câu chuyện từ Klinston, và dù không nói gì cả, thì cô vẫn cảm thấy bản thân đang mệt mỏi hết sức. Thế nên khi Ringean nhìn sang phía cô như hỏi ý, Elaina đã dứt khoát gật đầu, ra hiệu cậu nói luôn phần của cô cũng được.

Sau đó là cảnh Elaina hơi ngửa đầu nhìn trần nhà như đang suy nghĩ, với Ringean kể lại toàn bộ chuyện vừa qua của họ. Mãi đến khi Ringean lên tiếng hỏi về tình hình của Maria, Elaina mới từ từ nhìn sang cùng chờ đợi câu trả lời.


User avatar
Ririka


Image

User avatar
Crimson Valkyrie
Posts: 681
Joined: 20 Oct 2019, 09:46
Has thanked: 90 times
Been thanked: 78 times
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby Crimson Valkyrie » 27 Feb 2021, 15:20





Image

Osmond Treschow



Thời gian: 19.09.1910
Địa điểm: Stockholm | Bệnh viện thành phố


"Các vị có thể kể chuyện gì đã xảy ra không?"

Osmond đã tỉnh lại khi nghe được tiếng trò chuyện vang lên trong căn phòng bệnh tĩnh lặng. Anh loáng thoáng nhận biết, đó là ngài Klinston khái quát về tình huống của bọn họ, cùng với chút âm thanh nức nở còn đọng lại trong tiếng thở rất khẽ của Elaina.

Anh nhẹ mở mắt, chẳng kịp quan tâm xem những người kia đã chú ý đến phía mình hay chưa. Bởi vì, Osmond hãy còn cảm thấy hoang mang cùng cực.

Họ sống sót bằng cách nào? Những chuyện đã xảy ra trên chuyến tàu khủng khiếp kia có thật sự tồn tại hay không?

Osmond cử động, chống tay ngồi dậy, anh lia mắt nhìn xung quanh căn phòng, nhìn các thiết bị, nhìn hai người đồng đội đang tựa sát vào nhau chia sẻ vỗ về, à, còn vị khách VIP chưa tỉnh, và rồi lại nhìn xuống đôi tay mình. Osmond co duỗi bàn tay, không bị gãy. Anh xoay người bước xuống giường vận động vài tư thế, chân vẫn lành lặn. Và những đốt xương tưởng chừng nát vụn toàn thân giờ đã hồi phục hoàn toàn.

Vô lý thật sự.

Cơ thể Osmond vẫn còn nhớ rõ cảm giác đau đớn tột độ khi toàn thân bị nghiền nát. Chả lẽ công nghệ ghép xương đã tân tiến đến mức nhiệm màu như thế này à? Anh vươn tay xoa xoa huyệt thái dương, ráng suy nghĩ xem mình có bỏ sót chi tiết nào hay không, vì đến tận bây giờ Osmond chưa nhận ra bộ phận nào trên người mình đã được thay thế bằng kim loại.

Bây giờ là ngày tháng nào?

Hôn mê sâu một thời gian cũng có thể sinh ra ảo giác đấy.

“Bọn cháu hồi phục bằng cách nào vậy, bác Klinston?”

Ringean hỏi, Osmond nghe thấy bèn tiến tới nhóm người. Đây cũng là điều mà anh thắc mắc. Chàng trai tóc màu mật ong gật đầu chào hỏi Kliston và Viktor, rồi cùng Ringean và Elaina dỏng tai chờ đợi câu trả lời.

Osmond hỏi thêm:

"Bây giờ là ngày tháng nào? Chúng tôi đã nằm viện bao lâu rồi?"

Mong là không phải một năm như sự cố năm đó của Elaina...





Image

User avatar
ForgotMyID
Posts: 72
Joined: 06 Feb 2020, 21:47
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby ForgotMyID » 06 Mar 2021, 22:42



Ngày 19 tháng 9 năm 1910.
Bệnh viện thành phố Stockholm.

__________
Ringean's, Osmond's, Elaina's and Alexei's side

“Nhóm khủng bố này có sử dụng một đội quân xác sống bị lột da không ạ?”

"Sao?"

Không phải Kliston, mà là Viktor, người đàn ông khổng lồ là người phản ứng trước tiên với câu hỏi của Ringean bằng một câu hỏi. Tuy nhiên khi thấy bàn tay của viện trưởng đưa lên ra hiệu, người đội trưởng cũng im lặng để những thợ săn trẻ tuổi có thể tiếp tục hỏi.

Rồi khi mọi người đã hỏi hết những thắc mắc của mình cũng như kể lại hết những gì đã xảy ra thì người viện trưởng lúc này đã phải nhăn cái trán già cõi của mình lại, hiện rõ những vết nhăn đầy khó chịu.

Đến người thợ săn tuổi nhất ở đây cũng khó có thể che giấu được sự bàng hoàng khó tin trong câu chuyện kia.

Mặc khác đã rất nhiều lần Viktor định lên tiếng cũng như thật sự nghiệm ra điều gì đó mỗi khi mọi người nhắc đến những cái xác bị lột da.

Để đến khi mọi người có vẻ bình tĩnh và hiểu thấu hết câu chuyện của cả bốn, Kliston mới mở lời, bằng một câu trả lời mà có lẽ đến ông ta cũng chẳng tin nổi.

"Các vị hồi phục bằng cách... tự lành vết thương lại." Sau đó Kliston lại chần chừ một chút khi nhìn về phía Ringean trước khi trả lời câu hỏi cực kì quan trọng. "Còn mẹ của cậu, cô Maria giờ đã được báo cáo là đã mất tích vào một tháng trước."

Vào sự kiện "khủng bố" xảy ra ở London, cũng bị gây ra bởi một cái bóng đen cuồng sát như cả bốn đã gặp. Maria đã được báo cáo lại bởi những thợ săn ở đó là cô ta đã đuổi bám theo bóng đen đến một con hẻm, rồi biến mất.

Những gì họ có thể tìm thấy ở hiện trường là một cái xác bị lột da, móc mắt, rút hết móng tay.

Đồng thời câu trả lời này cũng đồng thời là đáp án cho điều Osmond đang hỏi, họ đã bất tỉnh được một tháng, xảy ra dường như là cùng lúc với chuyện ở London, đó là điều đương nhiên là rất vô lý. Nhất là khi thương tích của mọi người ở vụ này hẳn là nặng hơn hồi sự kiện với "The World Serpent" - Jörmungandr.

"Còn về vụ những cái xác bị lột da..." Kliston lúc này mới nhìn về phía Viktor, người đang có vẻ rất nhiều điều muốn nói. "Tôi nghĩ hãy để ngài Thott nói chuyện."

...
Ngay sau đó, toàn bộ những người trong đoàn đến thăm rời đi sau khi cám ơn mọi người vì thời gian cũng như một lời chúc mau khoẻ mạnh, trừ Viktor Thott.

"Các người đã bắn vào người phụ nữ mặc đồ đen và cô ta đã hoá thành cái bóng màu đen phải không?" Viktor hỏi ngay, vào trọng tâm mà không dài dòng. Đó là điều mà những thợ săn ai cũng biết về người đội trưởng này. "Thế thì ta e rằng người phụ nữ đó vẫn còn sống."

Vì như mọi người có thể đoán, người phụ nữ đen và cái bóng cuồng sát mạnh kinh hoàng kia đã xuất hiện ở không chỉ London mà đã ở tận Saikyo ở Eastern World. Việc một người bình thường có thể di chuyển khắp ba lục địa một cách nhanh chóng thế này thật vô lý nhưng sau khi nghe kể về những gì đã xảy ra, đúng là Hội Thợ Săn cũng phải tin rằng đó là thật.

Viktor lúc này cũng giải thích thêm nhiệm vụ của ông ta vào lúc này là truy theo và lần ra vị trí của người phụ nữ kia. Còn những thợ săn còn lại sẽ đi tìm chiếc vòng còn lại mà chính VIP của chiến dịch, Alexei đã nói trong lúc ngủ.

"Đáng lẽ Hội sẽ giao nhiệm vụ cho các người đi tìm chiếc vòng kia ở tận New World nhưng..." Viktor liếc nhìn qua từng người một ở đây với một vẻ dò xét. "Các người có muốn truy tìm người phụ nữ kia không?"

Dựa theo câu hỏi kia, cả bốn có thể hiểu rằng Viktor Thott hẳn có manh mối gì đó không thể nói ra. Và đó có lẽ là lý do vì sao toàn bộ những người khác trong Hội thợ săn đã rời đi ban nãy.

Choice:
- Theo Viktor tìm người phụ nữ
- Từ chối
- Khác




User avatar
Crimson Valkyrie
User avatar
ForgotMyID
User avatar
Ririka
User avatar
Allrightbb
User avatar
Tsumichi

User avatar
Ririka
Posts: 779
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 372 times
Been thanked: 184 times
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby Ririka » 20 Mar 2021, 08:55




Thời gian: 19.09.1910
Địa điểm: Bệnh viện thành phố



"Các vị hồi phục bằng cách... tự lành vết thương lại."

Ringean gật đầu. Nó cũng đoán vậy - vì cậu thợ săn trẻ khá chắc kèo rằng lồng ngực mình đã bị nghiền nát trên khoang tàu kia, bởi thanh sắt lạnh đến tê dại. Có thể làm cho một trái tim nát bấy đập trở lại như bây giờ (Ringean vẫn mang một trái tim bình thường, không phải kim loại), không có nền y học nào làm được vậy đâu.

Ừ, không có nền y học nào giải thích được việc vì sao Ringean vẫn còn ở đây, cùng với Osmond, Elaina và cậu thiếu niên họ đã không thể bảo vệ. Ringean siết nhẹ tay Elaina bên dưới tấm chăn bệnh viện. Nếu không phải có điều thần bí nào đó kéo họ lại, làm lành vết thương của họ, thì Ringean đã không còn cảm nhận được hơi ấm lúc này đang dựa vào nó rồi.

Cậu trai vì vậy mà giữ chặt tay hơn. Căn phòng bệnh trắng xoá cùng mùi thuốc sát trùng, hay tiếng tim đập của người bên cạnh khiến mọi thứ xung quanh đều trở nên tĩnh lặng. Ringean quay sang nhìn Osmond, anh ở giường bệnh ngay kế bên tụi nó, trông có vẻ hoang mang và cũng thẫn thờ hơn thường ngày tí teo. Ringean không biết chuyện gì xảy ra sau khi nó “chết”, nhưng thằng bé biết hẳn là ba người còn lại cũng đã trải qua những điều tương tự vậy. Alexei nãy giờ vẫn chưa nói gì hết, mà Elaina cũng thế. Ringean biết chị đang mệt rồi.

Elaina khi nãy cũng đã bật khóc. Ringean đưa tay lên áp vào sau đầu chị, để Elaina dựa vào người mình.

Lúc này, đón ánh mắt thận trọng của ông Klinston, cậu Thợ Săn trẻ lại thấy bình tĩnh.

“Còn mẹ của cậu, cô Maria giờ đã được báo cáo là đã mất tích vào một tháng trước.”

Thằng bé mím môi. Rồi thì gật đầu.

Không hiểu sao, Ringean có cảm giác bản thân đã biết trước câu trả lời này.

...


Từ khi sinh ra với dòng máu của một Thợ Săn, Ringean Saritas chưa bao giờ từ chối một nhiệm vụ nào giao cho nó cả. Thằng bé chăm chỉ và cần mẫn làm mọi việc được giao, dù là từ cấp trên hay từ Maria, vốn dĩ đã luôn coi đó là nghĩa vụ của mình. Maria là mẹ nó, và Hội thợ săn là nơi Ringean đặt lòng trung thành của một đứa trẻ lớn lên với sự dạy dỗ về trách nhiệm của huyết thống. Nhưng đó không phải tuyệt đối. Sự trung thành của Ringean là một cảm xúc, và cần phải là hai chiều.

Khi ông bác Klinston hướng cái nhìn ẩn ý về phía ông bác sư tử Viktor, Ringean chưa lên tiếng hỏi gì ngay. Nó cúi đầu chào những người của Hội và ông bác (nhùn) khi họ rời đi, sau đó thì ngồi thẳng lưng nghe chuyện ông bác râu xồm.

Chân mày nó nhíu lại. Tại sao Viktor lại hỏi vậy nhỉ?

“Vậy còn nhiệm vụ hiện tại của tụi cháu thì sao, bác Viktor?”

Ý là Alexei đó. Họ có nhiệm vụ bảo vệ cho cậu ta an toàn về đến đại bản doanh để gỡ vòng, nhưng hiện giờ thì chiếc vòng đã rời khỏi Alexei rồi. Ringean đoán rằng vậy là cậu nhóc không cần về Scandinavia nữa, cơ mà Alexei hiện tại vẫn đang ở chung phòng bệnh và cùng nghe về nhiệm vụ tiếp theo của họ. Ông bác dường như hỏi cả Alexei luôn dù cậu không phải Thợ Săn, trong khi những người khác của Hội thì đều đã rời đi vì một vài “điều khó nói” nào đó. Cậu nhóc sẽ đi cùng họ tiếp, hay sao?

Ringean muốn mời Alexei về nhà tụi nó chơi, ở Scandinavia. Thằng nhóc không nghĩ rằng Alexei nên đi kiếm người phụ nữ kia nữa, cậu dù sao cũng không phải Thợ Săn, hay được huấn luyện để làm điều này. Nếu nói về nhiệm vụ bảo vệ Alexei thì Ringean đã không hoàn thành nó, và thằng nhóc cảm thấy xấu hổ. Nhưng nếu Alexei có liên quan và cần bảo vệ thì Ringean vẫn sẽ làm.

Chỉ có điều, nó không muốn lại kết thúc nhiệm vụ bằng những cái chết. Ringean vẫn chưa có thời gian hỏi Osmond, Alexei và cả Elaina nữa, rằng chuyện gì đã xảy ra với họ ở trên khoang tàu kia. Thằng bé chỉ đoán thôi. Chắc chắn là không tốt đẹp.

“Bác Viktor, cháu cảm thấy bác biết về mẹ... về kẻ bọn cháu đã gặp nhiều hơn những gì bác đã nói.” Cậu Thợ săn khịt mũi. Giọng nó lúc này rành rọt và cứng rắn hơn thường ngày nhiều. “Bác cũng thấy bọn cháu thành dạng gì khi đối đầu với bà ta. Cháu nghĩ bọn cháu cần được biết về kẻ đã suýt nghiền nát mình trước khi chạy đi đâm đầu vào bà ta lần nữa. Kẻ đó là kẻ mẹ cháu đã theo đuổi trước khi biến mất, cũng là một mục tiêu của Hội phải không? Vậy thì là một Thợ Săn, cháu nghĩ mình có quyền biết chúng ta đang đối đầu với điều gì.”

“... Và vài biện pháp chống chết thì càng tốt ạ.”

Ít nhất thì cũng phải nâng cấp súng cho nó nha.


User avatar
Crimson Valkyrie
User avatar
Tsumichi
User avatar
ForgotMyID
User avatar
Allrightbb



User avatar
Tsumichi
Posts: 1447
Joined: 16 Jul 2015, 14:32
Location: Kagerou Daze
Mood: Smoke weed everyday
Has thanked: 26 times
Been thanked: 67 times
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby Tsumichi » 28 Mar 2021, 19:34





19.09.1910 || Bệnh viện thành phố

___

Alexei xoa cổ. Cách đây ít lâu cậu còn nghĩ rằng mình sẽ phải đeo chiếc vòng kì quái kia đến hết đời, thế mà sau một chuyến tàu, vài cái xác và ít tiếng rống của một con cá voi biết bay thì đã phải nói lời biệt ly với cái thứ kia. Không, đương nhiên không phải cậu luyến tiếc gì nó cả, chẳng qua là ừ hơi ngạc nhiên thôi, hẳn là thế rồi-

Về toàn bộ câu chuyện này thì... Được rồi, nãy giờ nghe nhiều đến thế nhưng thực ra cậu cũng không có ý kiến gì nhiều lắm. Nghe có vẻ là mấy vấn đề phức tạp của hội thợ săn, mà cậu có phải thợ săn không ấy nhỉ? Hình như là không, chẳng rõ bọn họ có đang tuyển nhân viên mới không, nhưng mà giờ thả đi thì chắc cậu sẽ lại phiêu bạt giang hồ như trước thôi, chắc chẳng có gì khác.

Nhưng thực ra cậu tò mò về căn phòng có ban công mà Ringean nói lúc trước, cả món bánh táo nữa, thế nên Alexei ngồi xoa cổ hồi lâu thì bèn bảo.

"Mọi người đi đâu thì có thể cho tôi đi cùng được không? Ý tôi là, tôi sẽ cố không làm vướng chân mọi người, với lại tôi biết chơi nhạc đó! Chơi nhạc giải trí, quên sầu. Kiểu vậy ấy."







User avatar
Crimson Valkyrie
User avatar
ForgotMyID
User avatar
Ririka
User avatar
Allrightbb





Image

User avatar
Allrightbb
Posts: 920
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 164 times
Gender: None specified

Re: [Stockholm] Bệnh viện thành phố

Postby Allrightbb » 02 Apr 2021, 20:06




Thời gian: 19.09
Địa điểm: Bệnh viện



Trong lúc ngồi nghe các vị chú bác tiền bối trong nghề nói chuyện, Elaina giữ gương mặt cứng ngắc mà mỗi khi cô cảm thấy mệt mỏi thì đều treo lên dùng. Thông tin mới mẻ thì có nhiều lắm, nhưng sau khi Elaina lọc qua lọc lại thì phát hiện chả có cái nào xài được. Ít nhất là khiến tình cảnh hiện tại của họ khá hơn một chút.

Và gợi ý của Viktor Thott thì càng vô dụng nốt.

Đuổi theo một thành phần rất có thể đã làm gỏi Maria và thực sự đã làm gỏi 4 đứa ngồi đây một lần? Có người ngại bọn họ chết một lần chưa đủ à?

Sau khi đợi Ringean và Alexei nói xong, Elaina mới lên tiếng, giọng nói khẳng định.

"Tôi từ chối truy đuổi."

Cô nhìn sang phía Alexei, rồi quay lại, nói thêm.

"Nhiệm vụ ban đầu của chúng tôi vẫn chưa hoàn thành. Ít nhất chúng tôi cũng phải đảm bảo an toàn cho khách hàng."

Có nghĩa là tình huống tệ nhất, Alexei phải được giao cho một đội khác, chứ không phải đi theo họ chỗ nào cũng được. Elaina đã quen với việc nguy hiểm, hay những nhiệm vụ chết người, nhưng Alexei chỉ là người ngoài bị vướng vào mấy thứ chết tiệt này.

Hơn hết thì Elaina cảm thấy việc đuổi theo một kẻ có sức mạnh như thế là chuyện tự sát. Cô không hứng thú sống đi chết lại bảy hay tám lần đâu (đấy là nếu như "phép màu" còn tiếp tục xuất hiện lần nữa). Nếu Maria thực sự bị bóng đen đó sát hại và cướp đi danh tính, thì họ cần một kế hoạch tử tế hơn rất rất nhiều.

User avatar
Crimson Valkyrie
User avatar
ForgotMyID
User avatar
Ririka
User avatar
Tsumichi


Image

Return to “The Mainland”



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest