WORWOR.NET ON FACEBOOK:
https://www.facebook.com/worwornet?fref=ts

Báo cập nhật tình trạng game định kỳ 6 tháng / 1 lần


Lưu ý: Quản lý diễn đàn không chịu trách nhiệm cho nội dung do người dùng đăng tải.

[Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Moderators: Xyngi, Laeta

User avatar
Laeta
Posts: 1556
Joined: 21 Oct 2019, 11:34
Location: Gotta mlem them all <3
Mood: #dogevn
Has thanked: 498 times
Been thanked: 174 times
Gender: Male

[Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Laeta » 28 Jan 2020, 18:32



Quán trọ Diavolo


Nơi nghỉ ngơi của các lữ khách, nếu không đủ tiền trọ (5 nguyên liệu mỗi loại cho 1 đêm) có thể ở lại bán thân phụ việc. Nơi đây lúc nào cũng còn phòng trống nên không phải sợ ngủ ngoài đường đâu nhé. Chủ quán mở cho vui thôi nên lâu lâu khách hàng sẽ được ăn những món sơn hào hải vị miễn phí.

Toàn bộ chức năng tại nhà trọ đã được unlock bởi
User avatar
KyoAthen




Toàn cảnh nhà trọ
Image



Hình ảnh minh họa phòng cơ bản
Image

- Các bạn có thể tùy ý sáng tạo căn phòng sao cho thoải mái nhất (gợi ý theme: vintage,...)
- Một phòng ở tối đa 2 người
- Phòng cơ bản có giường, đệm, gối, tủ quần áo gỗ + tủ sách, bàn như hình. Phòng nào cũng có cửa sổ nên không phải lo đâu nhé
- Có 6 lầu, riêng lầu 6 là nhà tắm lớn chia rõ nam và nữ, ngoài ra mỗi phòng riêng đều có nhà vệ sinh riêng (không có phòng tắm)


- Lầu 3 phòng 5 - Zain Giyaza | Zain sẽ dọn dẹp vườn vào Lemon mỗi tháng

- Lầu 4 phòng 3 - Faira Halonen | Faira sẽ giặt khăn tay vào Lemon mỗi tháng

- Lầu 4 phòng 2 - Lalita Kaur| Lalita lau cầu thang từ lầu 1 đến 6 vào Lemon mỗi tháng


Hình ảnh
Image


- Nhìn có vẻ ấm cúng, thật ra là ấm cúng thật

- Lâu lâu ở đây hay có tiệc, hãy để ý bảng thông báo để không bỏ lỡ cơ hội


Hình ảnh
Image


- Có các vật dụng giống Trái Đất, chỉ có điều thay vì lò nướng bằng điện, ta có bếp được nhóm bằng củi

- Các loại gia vị, đồ ăn tương tự như Trái Đất.

- Ăn chín, uống sôi, đừng đói quá mà làm liều nhé.

- Trẻ em thì không được vào bếp!


Hình ảnh
Image


- Nhiều hoa thơm cỏ lạ, nhưng cái gì đẹp quá cẩn thận có độc
- Vườn có cả cây ăn quả như táo, lê, chuối, mận, mơ... Lâu lâu sẽ có nhiệm vụ hái lượm, nhớ để ý bảng thông báo.

- Vườn có cây táo to có quả quanh năm (trừ đông)


Hình ảnh
Image


- Nước trong vắt, dân nhà trọ hay đi tới đây giặt đồ

- Nếu không ngại khoe thân thì tắm ở đây cũng được. Không ai kithi đâu.




Hình ảnh
Image


- Nằm ngay trong khu vực vườn, kiến trúc kiểu Nhật cổ phong cách Trái Đất.
- Có hai nhà kho, một nơi là để đồ linh tinh + nấu nước nóng. Một nơi nghe đồn là nhà ở của Vulcan (?)





- Mọi hành vi xúc phạm, gây tổn hại đến Dân bản địa ở quán trọ nhà Diavolo đều bị quy vào trạng thái: ĐỘT TỬ. ĐỘT TỬ khác với mất tim, bạn sẽ ngay lập tức mất hết số mạng đang có.

Timmy Hall


















Last edited by Laeta on 10 Feb 2020, 21:49, edited 14 times in total.
Image

User avatar
Ririka
Posts: 748
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 371 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 09 Oct 2020, 12:38







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22



Nghe Heike nói “anh cũng muốn ăn đồ em nấu,” trong thoáng chốc, Aashi có cảm giác bản thân đã đi được một chặng đường dài rồi.

Một chặng đường dài từ bữa cơm đầu tiên của họ ở viện nghiên cứu... không, là từ lần đầu tiên Aashi nấu cho Heike cùng Liar ăn, khi anh còn là một đứa trẻ lang thang trong đêm mưa giông rồi chui vào nhà người khác. Aashi có lẽ vẫn còn nhớ ngày đó khá rõ khi anh nhìn Heike lúc này, hình ảnh cận kề in sâu vào đáy mắt xanh của người thanh niên. Ngày đó, bản thân anh đã từ chối chuyện ngồi ăn một tô cháo giản đơn với hai người.

Ừ, Aashi mà từ chối đấy. Có lẽ Heike không nhớ nhưng anh thì còn nhớ khá rõ, khi đó Heike đã bảo Aashi ăn cùng họ đi, nhưng Aashi lắc đầu bảo rằng anh còn phải về ăn với Axel. Thực ra đó chỉ là một nửa sự thật. Aashi nghiêng đầu hôn lên môi Heike một cái nữa, vòng tay qua kéo anh trai lại gần thêm chút nữa. Môi lưỡi mềm mại áp lên nhau, mà cái ôm qua vai người yêu của anh lại khiến nụ hôn mang nhiều lưu luyến hơn bình thường.

Sự thật là Aashi ngày bé đã cảm thấy, bên cạnh người này không có chỗ cho anh.

“Em muốn ăn cùng anh,” Aashi gặm nhẹ môi dưới của Heike trong nụ hôn, thì thầm bên khoé miệng, “mỗi ngày.”

Có lẽ vì ăn cùng nhau mỗi bữa cơm, đối với Aashi là một điều gì thực sự đặc biệt. Chỉ có gia đình mới nấu cơm và ăn cơm cùng nhau như thế, và bởi vì Aashi không có, nên luôn trân trọng từng bữa cơm được dành cho mình. Vậy mà bản thân anh trong vô thức đã luôn phân định rõ nơi nào dành cho mình, nơi nào không phải. Nơi nào anh sẽ chỉ được ở lại trong thời gian ngắn, không nên mong mỏi điều gì nhiều quá, cũng không nên bước đi quá xa, để rồi hụt chân, rơi xuống vực đen ngòm.

Ngay cả với Axel, Aashi cũng không nghĩ rằng họ sẽ ăn cùng nhau mỗi ngày. Ngay cả với Liar, khi anh đã gọi Aashi là em trai của anh. Aashi ngày đó suýt chút nữa đã rơi nước mắt vì anh vừa mới đi lạc một đoạn đường xa lắm mới gặp lại Liar, nhưng anh lại cư xử không thành thật. Không thành thật, giống như hôm Aashi mời cơm Heike ở viện nghiên cứu vậy. Anh không nói rằng anh muốn hay rằng anh đã đợi điều đó từ lâu lắm, mà chỉ cười và gật đầu với mọi chuyện xảy ra.

Aashi đã sống như thế từ khi nào chẳng còn nhớ được. Chỉ có lúc này ở trước mặt Heike và trong hơi ấm của những nụ hôn, anh mới thành thật với bản thân mình.

Rằng nghe Heike nói thế, Aashi thực sự rất vui.

Cái niềm vui thấm sâu trong lồng ngực và lan toả tới tay chân, khiến da gai gai, tê dại. Anh nhìn nụ cười ấm áp hiện ra trên đôi môi đỏ hay trong ánh mắt êm dịu của anh người thương, bất giác lại muốn rúc sâu vào trong vòng tay ảnh hơn. Ôm sát hơn chút nữa, dụi gần hơn chút nữa, trên cổ hay hai bờ vai hay lồng ngực anh, đem từng tấc da thịt hay từng phân hơi ấm của loài xà moi ghi lại bằng thân thể. Bởi vì Aashi đối với người con trai này đã động lòng nhiều đến vậy. Tâm tư anh bị thiêu đốt bởi những khao khát, để rồi từ những điều rất nhỏ bé khi ở bên nhau mà dịu đi thành lửa than hồng.

Như là ánh mắt Heike đang nhìn anh, mang cùng một chiếc cảm xúc hay tâm tư hoài niệm làm sao. Như là sự âu yếm nhẹ nhàng mà Heike đang dành cho anh, trên những ngón tay, sau gáy tóc. Buổi sáng đầu tiên lăn lóc, mà đồ chừng rằng những buổi sáng sau cũng sẽ như thế hết. Như là cái cách Heike cười thật đẹp khi ở bên cạnh anh.

Hay cách ảnh “phản công” Aashi. Thanh niên cười khúc khích khi nghe anh người yêu trả lời mình như cảnh cáo, vậy mà chỉ hùng hổ được chừng vài cái chạm môi lưỡi trước khi lại mềm ra thành một cục bông trong tay anh. Cơ thể Heike dù không còn nhạy cảm chết đi được như đêm qua nữa, Aashi cũng không khiêu khích anh xà moi nhiều đến thế, nhưng anh vẫn phản ứng rất thành thật với những động chạm thịt da của Aashi. Tựa như những tiếp xúc ấy, từng chút đều mang dòng điện lan dọc các thớ cơ. Để hơi thở trong những nụ hôn trở nên gấp gáp, và vòng tay đan chặt vào nhau không rời.

Cho đến khi cuộc xâm lăng dừng lại, quần áo của cả hai đều đã xộc xệch hết. Nếu không phải cởi quần áo cũng là một thứ tình thú, có khi họ cũng chẳng cần mặc làm gì.

(À thì, dĩ nhiên còn vì Heike cần phải ra ngoài chứ không ở trên giường cả ngày. Aashi đảm bảo cho bản thân ghi nhớ điều đó khá rõ, kể cả khi một phần tiềm thức nào đó của hồng hạc nhà ta cũng đang muốn lăn Heike trên giường cả ngày.)

"Lần sau còn trêu anh như vậy, anh sẽ ăn em trước."

Thanh niên lại cười khúc khích mấy tiếng nữa. Hơi thở nhẹ nhàng như khiêu khích, phả lên gò má xà moi đang nóng bừng bừng.

“Anh Heike có thể ăn em bất cứ lúc nào anh muốn đấy.”

Aashi đáp lại nụ hôn của anh tổng tài trên môi trước khi ôm hông ảnh mà ngồi dậy theo. Như mọi khi, câu nói của anh nghe nửa giống như đang giỡn, lại nửa thành thật lạ lùng.

Ừ thì tình thú trên giường, cơ bản là cả hai đều đang “ăn” nhau.

Nói vậy chứ, dù người yêu ngon thật và Aashi có thể nằm mlem anh trai cả ngày đấy, nhưng ăn sáng vẫn quan trọng với cơ thể hơn. Aashi tủm tỉm cười khi thấy Heike đỏ mặt vì câu nói của bản thân, thần sắc của hồng hạc lại trở về cái kiểu vô thưởng vô phạt trong sáng ngây thơ ngàn năm bất biến như trước, chẳng rõ vì thanh niên không muốn chọc người yêu thêm nữa hay do anh biết làm vậy Heike ngược lại sẽ còn ngượng hơn nữa. Mà dù là gì thì thanh niên sau đó cũng rất nghiêm túc chuyển đến tiết mục ăn uống. Mặt trời đã lên khá cao, buổi sáng chừng như đã trôi qua hết một nửa trên các ngọn cây, đồ ăn sắp nguội hết (cái này là không được), và rằng nếu không ngồi dậy ăn sáng ngay lúc này, không chừng họ cũng sẽ bỏ luôn cả bữa trưa.

Đó, yêu nhau hay chết đói là vì vậy.

Vòng tay qua ôm lấy hông Heike, Aashi điềm nhiên dịch người ra mé giường. Anh đã thả Heike xuống giường một lần để đứng lên dọn đồ ăn rồi nhưng sau đó anh người yêu lại túm hồng hạc xuống và còn trèo lên người anh nữa, nên lần này thanh niên để nguyên cho xà moi bám trên người mình như gấu trúc vậy luôn. Hẳn cũng không vướng víu gì mấy khi anh vẫn vừa ôm Heike trên người như thế, vừa rót sữa rót nước phết bánh mì cắt xúc xích được. Mùi hương của xúc xích nóng bốc lên nhè nhẹ trong không gian, sữa thì khi nãy Aashi vừa đun lại, lúc này rót vào ly vẫn còn âm ấm.

“Anh Heike đói dữ rồi này.”

Aashi thì thầm vào bên tai xà moi bông xù. Ở khoảng cách này họ có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của nhau nữa, nên tiếng bụng biểu tình với mùi hương của thức ăn thậm chí còn cảm thấy được luôn. Xung quanh cũng chỉ có một vài tiếng huyên náo ở xa xa, hay thi thoảng là tiếng bước chân nào đó vang lên trong khu nhà trọ. Thanh niên dường như định làm gì đó nhưng rồi lại thôi, đổi lại chỉ nghiêng đầu hôn lên má người yêu. Heike vẫn còn đang ôm cổ anh nên Aashi đợi anh trai cầm ly sữa với đĩa bánh mì cho mình.

Hiển nhiên thanh niên còn nhớ Heike dường như không thích dùng chung đồ ăn.

“Em cũng thích đi xem loanh quanh chỗ anh Heike nữa. Ở đây có quán ăn không anh Heike?”

Thanh niên nghĩ đến những việc họ có thể làm trong một tuần anh ở đây. Anh cũng muốn có thể bay một vòng xung quanh và cùng người yêu làm cái này cái nọ ở những nơi anh ấy thích. Heike có vẻ thích ngủ lắm, không khéo Aashi còn quắp theo cả chăn gối, đem anh người yêu bay lên đỉnh đồi ngắm hoàng hôn.

Hay là vào suối nước nóng.

Hay là đi chơi buổi đêm, rồi ngủ trong một căn lều nhỏ dưới bầu trời.






Wc: 1598
User avatar
Allrightbb






User avatar
Allrightbb
Posts: 895
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 162 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Allrightbb » 25 Oct 2020, 22:02








Thời gian: Bitter Watermelon, Summer - 2100 || Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo




Càng ở cạnh Aashi lâu, Heike càng nhìn thấy rõ hơn cảm xúc của người anh thương. Xà moi đã từng cảm thấy Aashi rất khó đoán, mọi hành động của cậu dường như đều không theo lẽ bình thường. Nhưng hiện tại, Heike có thể cảm nhận được tình cảm của Aashi qua những cái nắm tay thật chặt, qua vòng tay sát bên eo, hay qua nụ hôn dịu dàng của cậu. Như là, khi anh nói rằng mình muốn ăn bữa cơm cậu nấu, Aashi đã rất vui đấy. Đôi mắt sáng rỡ, nụ hôn cũng trở nên sâu sắc hơn.

Aashi nói, Heike trượt tay mình vào sâu hơn trong tóc cậu, cũng gật nhẹ đầu.

Anh luôn có cảm giác Aashi rất trẻ con, vui niềm vui của trẻ con, e ngại theo lo lắng ngây thơ, và cô độc như thể không thuộc về bên nào hết. Trong quá khứ mà cậu kể lại, Heike cảm nhận được cuộc sống của Aashi có bao nhiêu khó khăn, cũng cảm nhận được những vết thương vẫn còn lưu lại dấu ấn đến giờ. Chỉ một câu nói của anh cũng khiến cậu vui vẻ đến mức đó, khiến Heike không biết nên đau lòng hay cảm động.

Họ sẽ không chỉ có 7 ngày bên nhau, mà sau này còn nhiều nhiều ngày nữa. Anh không chỉ muốn ăn một hay hai bữa cơm với Aashi, mà còn muốn có thể nuôi cậu cả đời này.

Em vui cái gì chứ, ngốc.








À ừ, đấy là Heike nghĩ thế thôi, chứ đến khi cậu buông anh ra sau khi quần áo của cả hai đã xộc xệch đến sáu phần, vậy mà vẫn có tâm tư khiêu khích ngược lại, thì Heike có tí chút quan ngại rằng Aashi có phải bị ngốc thật không.

“Anh Heike có thể ăn em bất cứ lúc nào anh muốn đấy.”

Hơi thở mềm nhẹ của Aashi phả lên môi anh, cũng với tiếng cười khe khẽ của cậu, Heike vô thức nuốt khan một cái.

Quần áo của họ lúc này đã cách xa với sự chỉnh chu (mà Heike ngờ là nếu còn quấn lấy nhau trong mười lăm phút nữa, hẳn sẽ chẳng còn gì trên người họ cả), có chỗ đã là da thịt trần trụi áp lên nhau, nên khi nghe Aashi nói như vậy, trò-ngoan-Heike bỗng có xúc động muốn bùng học. Nào giờ Heike vẫn luôn chăm chỉ đi luyện tập vì anh muốn nhanh chóng nâng cao khả năng tự vệ của bản thân, cũng như có việc để làm ở hành tinh xa lạ này. Còn hiện tại thì anh lại cân nhắc về lợi ích giữa việc sống thêm vài ngày và việc được ở cạnh Aashi nhiều hơn vài tiếng.

Thật đấy.

Còn cậu hồng hạc vẫn trưng ra cái vẻ mặt ngây thơ vô tội rất thiếu đánh trong lúc ôm siết lấy hông Heike, khiến thanh niên đỏ bừng mặt dụi lên cổ cậu. Anh cũng không biết mình xấu hổ vì đã tỏ ra "làm nũng" hay nên xấu hổ vì tầng ý nghĩa khó nói trong câu của mình mà vài giây sau Heike mới nhận ra. Xà moi ôm lấy cổ của Aashi khi cậu nhổm người ngồi dậy, rồi đặt lên cổ cậu những nụ hôn vụn vặt, phơn phớt. Anh nghĩ bản thân mình còn chẳng phải samoyed nữa, mà hoá thành koala mất rồi, chỉ muốn ôm lấy "cái cây" này mãi thôi.

Trong lúc Heike còn băn khoăn một tí tẹo là bản thân mình ôm như này có khiến Aashi thấy khó hoạt động không, thì cậu hồng hạc đã chuẩn bị xong đồ ăn rồi. Mùi sữa nóng và xúc xích thơm lừng khiến cái bụng của Heike cũng được thể réo ầm ĩ.

“Anh Heike đói dữ rồi này.”

Giọng nói của Aashi khi áp vào đôi tai xù xù của anh trở nên vang dội hết sức, xà moi vô thức rụt đầu lại, trông còn giống đang rúc vào lòng cậu hơn trước. Nhiệt độ từ nụ hôn của Aashi đọng lại trên má anh, lúc này lại mang theo cảm giác dịu êm khó tả.

Heike ngẩng đầu hôn nhẹ lên khoé môi của cậu người yêu trước khi quay người sang cầm ly sữa với đĩa bánh mì của cả hai. Đến tận lúc này thì tay của anh mới rời khỏi người Aashi, dẫu chân vẫn còn quấn quanh hông cậu. Cái đuôi của Heike cũng vô cùng hiểu ý mà nằm im thin thít.

Mà dù là thế, Heike vẫn có cảm giác chẳng hề hứng thú chút nào với đồ ăn trên tay. Anh còn nghĩ có phải mình bệnh rồi không nữa.

Heike uống một ít sữa trong cốc, thầm nghĩ, hôm sau phải xin nghỉ thôi. Mlem người yêu buổi sáng thì cũng vui đấy nhưng mà không ăn sáng thì không đủ sức luyện tập được.

“Em cũng thích đi xem loanh quanh chỗ anh Heike nữa. Ở đây có quán ăn không anh Heike?”

Heike liếm liếm môi, nghĩ nghĩ rồi trả lời. "Anh cũng không rõ, nhưng hình như là không có. Nhưng có chợ vào buổi sáng để mua đồ ăn đó."

Nào giờ thanh niên vẫn chăm chỉ nấu ăn hàng ngày, nên không để ý xung quanh có hàng quán gì không. Mà bởi vì thân phận đặc thù nên Heike cũng rất hạn chế đi lung tung thăm thú, lớ ngớ lại bay mất cái mạng.

Tuy nhiên, hiện tại nhìn gương mặt rõ là đang lên kế hoạch hẹn hò của Aashi, Heike lại cảm thấy hình như đi lại xung quanh chỗ họ ở cũng không quá nguy hiểm như trước. Anh mỉm cười, nghĩ, Aashi hẳn là không để ý gương mặt lúc suy nghĩ này kia của mình rất đẹp trai đâu nhỉ.

À mà, hình như có lúc nào Aashi không đẹp trai đâu?

"Nhưng mà có suối nước nóng đấy, em có muốn đi không?" Heike hỏi cậu, đuôi bỗng lắc lắc một tí.

Khi còn ở quê hương, anh chưa bao giờ đi suối nước nóng với người khác đâu. Không biết ở đây có gì "thú vị" không. Tỷ như Aashi mặc yukata nè, hay là hai người họ cùng tắm chung...

Anh cũng muốn có thể đi chơi thoải mái với Aashi.


Wc: 1051
User avatar
Ririka




Image

User avatar
Ririka
Posts: 748
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 371 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: [Ngoại ô] Quán trọ nhà Diavolo

Postby Ririka » 29 Oct 2020, 15:36







Thời gian: Bitter Watermelon, Summer 2100 | Địa điểm: Quán trọ nhà Diavolo
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24



Lúc Heike nuốt khan trước câu đáp của anh, khoé miệng Aashi cong lên nhè nhẹ. Thanh niên không bị ngốc, cũng không đùa giỡn bao nhiêu mà nói rất thật lòng.

Em là của anh. Thuộc về anh. Bất cứ điều gì dành cho Heike Masaomi, Aashi đều sẽ chân thành tình nguyện.

Cảm giác đó thực sự rất dịu dàng.

Aashi cúi đầu xuống, đặt môi hôn nhẹ lên yết hầu của người con trai bên cạnh. Rồi lên xương hàm, lên vành tai hay thái dương, cho tới khi Heike xấu hổ hay sao mà ụp mặt xuống vai anh, hôn hôn gặm gặm. Thanh niên không phản đối mà ngồi yên lắm, yên lặng cảm nhận đôi bờ môi đang áp lên da thịt anh. Rõ ràng họ chỉ vừa mới rời môi nhau đi có một chút, trời cũng chỉ vừa mới sáng đến đầu giường thôi, cơn ngái ngủ hẳn vẫn còn lại dư âm, vậy mà những nụ hôn hoà cùng thân nhiệt của anh người thương đã nóng ran như vậy. Nóng đến mức tưởng chừng trong một thoáng yên lặng đó, loài hồng hạc sẽ bỏ hết đồ ăn thức uống qua một bên để lăn xà moi xuống giường lần thứ hai. Mở bung vạt áo ngủ nửa kín nửa hở chỉ còn lại đúng hai chiếc cúc giữa, để lòng bàn tay chạy khắp làn da trắng cùng bờ ngực rắn rỏi của loài xà moi, hay chiếc eo thon đang áp sát vào người anh, hay những thớ cơ mà Aashi biết sẽ căng cứng lên nếu Aashi đặt môi hôn xuống - một cách tỉ mỉ và mê mải và mơn trớn, vuốt ve từng phân từng phân trên thân thể đầy nhiệt tình này của ảnh.

Nhưng dĩ nhiên Aashi không làm như vậy. Thanh niên dù sống lang thang nhưng lại rất có chuẩn mực. Buổi sáng thì phải ăn sáng, đó là điều chắc chắn. Nên kể cả Heike có muốn ăn hồng hạc hay ngược lại sao đó, thì cái bụng vẫn phải no đã cơ.

Kiểu như, sống có chuẩn mực là quy tắc để không đánh rơi bản thân của những kẻ độc hành.

Hẳn là vì thế nên thanh niên thôi, không khiêu khích người yêu thêm nữa. Anh vừa dọn đồ ăn vừa tự điều chỉnh cho cảm giác của họ về còn lăn tăn mềm mềm. Ấy là những cái ôm âm ấm, những cái dụi nhè nhẹ và thi thoảng là một hai cái hôn đặt lên bờ vai trần. Tận hưởng những sự gần gũi đầy êm đềm với người mình thương trong buổi sớm mai như thế, bình thản đem một bữa sáng mới hâm về giữa hai người.

Sau này sống với nhau lâu rồi, có khi Aashi sẽ bỏ thói quen quy củ đó đi mà nằm lăn với Heike thêm một hai buổi. Giờ thì anh vẫn còn chống lại được sự làm nũng của người yêu và xà moi vẫn còn ngại đấy, và bảy ngày vẫn còn quá ngắn ngủi để Aashi quen được với sự bình yên bên nhau. Vài ngày sau sẽ không còn có thể gặp anh ấy nữa, trong một thời gian dài sắp tới mà không biết điểm kết ra sao, Aashi thức dậy từ ngày đầu tiên đã có tâm tư như vậy. Nên anh muốn tranh thủ từng ngày quý giá này.

Để rồi một ngày nào đó, có thể thức dậy vào buổi sáng và biết rằng phía trước họ vẫn sẽ còn một đời để ở bên nhau, hẳn ấy là khi Aashi nhận ra bản thân mình đang thực sự hạnh phúc.

Dù thế thì thói quen liếm môi của Heike (tới giờ Aashi đã nhận ra đó là thói quen rồi) thực sự chọc vào máu nghịch ngợm của hồng hạc hai mươi tám tuổi. Thanh niên uống một ngụm nước nhỏ, ăn miếng bánh mì nướng đã bay mất một chút, nhìn Heike liếm lớp bọt sữa trắng đọng trên môi, nhìn nhìn rồi lại chẳng nói chẳng rằng đưa lưỡi ra liếm môi ảnh một cái nhẹ. Hai chiếc lưỡi chạm nhau mềm mềm lại ươn ướt, có cả vị của đồ ăn mới tinh. Ý cười loé lên trong mắt Aashi, thanh niên ngồi trước mặt Heike từ tốn nhai cho hết đồ ăn trong miệng cái đã, rồi cười cười, liếm môi.

Nói không khiêu khích Heike ở đây có nghĩa là không khiêu khích quá mức. Còn ghẹo người yêu để nhận về một nụ hôn nồng nhiệt hơn một chút, mới mẻ và ngon lành như hương sữa tươi trong miệng anh, thì lại là chuyện khác.

Bữa sáng dây dưa của họ cứ như thế mà kéo dài ra. Cho tới khi cả hai có thể ăn no rồi mặc quần áo tử tế (và việc này cũng lại tốn thời gian nữa), ra được khỏi phòng trọ để Heike còn đi tập, thì mặt trời đã lên đến quá ngọn cây cao nhất của thị trấn Furies. Đồng hồ điểm mười giờ sáng và nắng bắt đầu lên. Aashi bước ra khỏi cửa, trước khi xuống hành lang, còn tự động đưa tay ra nắm tay Heike, nhẹ nhàng đan năm ngón tay vào lòng bàn tay ảnh.

“Chiều anh Heike tập xong, mình có thể đi suối nước nóng. Sẽ tốt cho việc tập cơ của anh.”

Trong danh sách những địa điểm muốn đi chơi của Aashi, Heike vừa xong có nhắc đến nơi này. Thanh niên nhìn “biểu cảm đuôi” của anh xà moi khi ấy thì lại tủm tỉm cười mà hôn lên môi anh trai như một sự đồng thuận. Ừ, hôm nay đi tắm nước nóng nhé. Aashi không biết suối nước nóng ở Kingdom of Furies ra sao, nhưng dù gì thì cũng sẽ rất tốt. Vậy thì lịch trình ngày đầu tiên của họ sẽ là Heike đi tập, Aashi ngồi xem, và rồi cả hai về suối nước nóng vào buổi chiều.

Lịch trình “hẹn hò” ngày đầu tiên của Aashi với Heike.

(Dù rằng ánh mắt cười hiện tại của Aashi trông như kiểu “anh đừng chạy mất luôn như hôm qua đấy nha.”)

...


Trên đường tới nhà sư phụ Vine của Heike, Aashi với anh xà moi ghé qua mấy khu chợ với cửa hàng để mua nào hoa quả đồ ăn nào rượu gạo. Aashi có cảm giác rượu ở đây hơi nặng hơn của con người một chút, mùi vị cũng đặc biệt thơm hơn. Thanh niên vui vẻ thử vài loại rồi cùng Heike chọn một loại rượu mạnh có hương vị gần giống với hương Tequila mang đến cho sư phụ xà moi. Còn một chai nhỏ hơn có vị như rượu sữa Baileys thì bỏ túi đeo mang về nhà trọ.

“Em uống không tốt lắm, nhưng loại này ngon. Có thể uống cùng với đồ tráng miệng, mà làm bánh cũng ngon.”

Aashi cười thích thú.

Mà hẳn là vì thanh niên thích đi chợ nên khi đến được nhà Vine, cả hai đã đèo bòng theo một đống đồ ăn mới mua rồi. Aashi biết Heike thường nấu cơm cho Vine nên thanh niên lựa luôn đồ ăn trưa. Anh đi theo sau Heike một chút, chào hỏi vị sư phụ nữ (và nghĩ đến việc mình đang cúp học), cũng xin phép cho bản thân được ở lại đợi Heike hôm nay. Thanh niên tập cùng Heike mấy bài khởi động và giúp anh giãn cơ, tới khi Heike bắt đầu tập chuyên sâu và dùng vũ khí thì ngồi một bên nhìn anh xà moi tập.

Bên cạnh Aashi có một chiếc khăn sạch. Anh đợi bản thân khô ráo sạch sẽ rồi thì đem ủ chiếc khăn vào trong hai cánh tay, ôm lên ngực ngồi đợi. Đôi mắt xanh nhìn theo bóng người phía trước, dần trở nên tĩnh lặng và êm dịu như mặt gương. Mà thế giới trong đó cũng chỉ còn bé tí teo, toàn bộ đều là màu tóc trắng.

Vì Aashi là người kỳ quái hay vì họ đã là người yêu của nhau, nên anh chẳng ngại ngùng gì khi bị bắt gặp như vậy. Heike vô tình hay hữu ý quay lại và ánh mắt họ chạm nhau một chút, Aashi vẫn thản nhiên nhìn anh xà moi không chớp mắt, còn cười nở bông.




Wc: 1424
User avatar
Allrightbb






Return to “Kingdom of Furies”



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest