WORWOR.NET ON FACEBOOK:
https://www.facebook.com/worwornet?fref=ts

Báo cập nhật tình trạng game định kỳ 6 tháng / 1 lần


Lưu ý: Quản lý diễn đàn không chịu trách nhiệm cho nội dung do người dùng đăng tải.

Nhật kí của Garvin

Nơi lưu trữ các topic nhật kí của người chơi.

User avatar
Ririka
Posts: 748
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 371 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: Nhật kí của Garvin

Postby Ririka » 12 Oct 2020, 08:43




Thời gian: Ngày nào đó
Địa điểm: Nhà




Khoảng thời gian nho nhỏ giữa hai bữa ăn của họ hôm đó trôi qua một cách yên tĩnh, với tiếng tivi được vặn ở âm lượng thấp và những lời kể chuyện trôi qua dịu dàng. Nana để Charles nắm tay mình đặt trên ngực em, tay bên kia vẫn xoa nhẹ mái tóc đen của bé con. Hơi ấm từ người Charles dần khiến các ngón tay mảnh mai của Nana ấm áp lên, cũng khiến tâm tư anh trở về bình yên như ngày nào.

Không có gì đáng sợ, hay dữ dội, hay đau lòng cả. Nana lắng nghe Charles và câu chuyện lang bạt của em, cảm nhận dòng tâm tư chảy trong từng lời nói của bé con, lại dụi nhẹ vào khớp ngón tay bé con khi em đưa tay chạm lên gương mặt mình. Kể cả bàn tay của Charles dường như cũng trở nên phong trần và sương gió hơn trước, nhưng lại cũng vẫn mềm mềm như ngày xưa. Nana đưa tay lên đan nhẹ vào lòng bàn tay Charles, để mu bàn tay của em trượt miên man trên gò má mình.

Mắt Nana nhìn em, mang theo tất cả sự dịu dàng và mộc mạc đã ủ ấm trong tâm hồn anh từ ngày Charles đi, mang cả một nụ cười bình bình, lặng lặng.

Có đôi lúc trong câu chuyện của em Nana lại lên tiếng hỏi vài thứ, tỉ như anh Garvin thì bây giờ thế nào rồi? Trước đây có thời gian Garvin hay qua ăn mì với Charles, Nana không tiếp xúc nhiều lắm nhưng rất có cảm tình với anh khách quen của bé con. Garvin còn đi cùng Charles một đoạn, đồng hành với em một thời gian. Như vậy thật tốt.

“Hôm trước có một con chó nhỏ chạy vào nhà đấy.” Nana vuốt mấy sợi tóc mái ra khỏi gương mặt Charles, để lộ cái trán cao của em. Tay anh dừng lại một chút. Nhìn Charles ở góc độ này khiến lòng anh lặng đi, và nụ cười thì trở nên ngơ ngẩn. “Anh... nghĩ rằng nó rất hợp với anh Garvin.”

Charles đang ở đây. Kể cho Nana nghe, về chuyến đi dài của mình.

“Đứa bé sẽ thích ảnh. Anh cũng muốn cảm ơn anh ấy.”

Cảm ơn vì trong những ngày tháng vô định và lạc lõng của người anh thương nhất, khi Nana không thể ở đó, Charles đã có Garvin làm bạn đồng hành.

“Anh có cảm giác anh Garvin sẽ hợp nuôi chó con.”

Nana vuốt ve vầng trán em. Những chuyến đi dài đằng đẵng của Charles, những ngày tháng trống rỗng và vô vọng của Nana, lúc này dường như đang đan vào nhau trong lòng bàn tay hay những cái vuốt ve trên gò má cả hai. Trở thành những câu chuyện nhỏ nhẹ về một phần đời đã qua mà, dù Nana biết Charles vẫn còn giấu đi nhiều tâm tư (và có lẽ cả anh cũng thế), nhưng lúc này ở đây đã nhẹ đi nhiều.

Không phải cô đơn trong ngàn vạn sinh mệnh của thế gian, là phước lành lớn nhất rồi.


...


Nana nhớ cái ngày Charles đi. Anh ở dưới nhìn theo, bé con rời khỏi bầu trời của hành tinh này như một ngôi sao băng vậy.

Một ngôi sao băng xinh đẹp, sáng rực, mang phước lành cho người khác, nhưng đơn độc.

Nana đã nghĩ, anh muốn làm một ngôi sao đôi thanh tĩnh. Bé xíu thôi cũng được, nhưng có đôi có cặp trên bầu trời.



Cuộc sống của họ phần nào trở về như ngày trước, với những niềm vui be bé nhưng tràn đầy. Những bữa cơm có tiếng nói cười và hơi ấm của đồ ăn, những giấc ngủ có hai vòng tay, và thức dậy cùng vị của nắng. Sự hiện diện của bé con trong căn nhà đã không còn khiến Nana bỡ ngỡ hay nhói lòng như hôm đầu tiên nữa, dù rằng có nhiều lúc anh vẫn nhìn Charles mà ngẩn ngơ đi. Có nhiều lúc Nana vẫn đưa tay ra chạm vào em mà không có lý do, hay níu em lại cũng không có lý do, chỉ để chắc rằng Charles đang thực sự tồn tại.

Có nhiều lúc, tỉ như sau bữa trưa hôm đó, Nana ra ngoài và trông thấy Charles đã lăn ra ngủ trên ghế sofa. Nana bèn nhón chân tới bên cạnh em. Anh không ngồi xuống vì sợ trọng lượng của mình đè lên mặt ghế sẽ khiến Charles thức giấc. Nana gầy nhưng không phải hơi nước, mà Charles ngủ trưa yên giấc, anh không muốn đánh thức bé con.

Vậy nên Nana co chân, chui vào khoảng trống giữa bàn nước và ghế bành mà ngồi thu lu trước mặt Charles. Tay anh bám nhẹ vào mép ghế, mắt nhìn theo lồng ngực phập phồng của Charles rồi chuyển lên gương mặt em. Trời lúc này đã là tầm mười hai rưỡi trưa. Nana cứ ngồi như vậy một lúc lâu, rồi thì anh cũng nghiêng đầu tựa má lên mép ghế luôn. Khoảng cách tới gương mặt em lúc này còn gần hơn khi Charles nằm trên đùi Nana nhiều.

Không hiểu sao nụ cười trên môi Nana lại nhạt đi dần. Lúc đầu anh thấy an toàn lắm và còn thích thú nữa, Charles ngủ trông y chang dáng mèo mun, cái lúc Nana ngồi xuống cạnh em thì bé con còn cuộn người lại về phía anh làm Nana giật cả mình. Tim anh nhảy lên một nhịp như thể vừa bị bắt quả tang làm điều gì đó, hay chỉ đơn giản vì gương mặt Charles lúc này chỉ cách anh có tầm mười lăm phân. Nana có cảm giác mặt anh lại đang nóng lên, nhưng rồi Charles không thức giấc và cũng không có chuyện gì xảy ra, nên nó lại nhạt dần.

Nhạt dần, về thành một điều gì đó nhức nhối đọng trong lồng ngực. Nana lặng yên nhìn bé con. Tay anh đưa lên trước một chút, nhè nhẹ kéo nắm tay đang che mất một phần gương mặt của Charles ra. Không hiểu sao, gương mặt một ai đó khi đang ngủ còn truyền cảm hơn khi thức nhiều.

Có lẽ vì lúc này Charles đang không nhìn anh, mà chỉ có Nana đang nhìn Charles. Anh nhìn từ hàng mi mỏng của Charles đến làn da dưới mắt nơi chúng đặt lên, một quầng thâm nhạt ẩn hiện dưới da, và gò má thì nhuốm màu của tháng năm và mỏi mệt. Đôi môi hay khuôn miệng em cũng không còn cảm giác như trước. Như trước, lúc nào Charles cũng thích ăn uống, mà Nana nhìn Charles nom nom cái này cái kia, lúc nào cũng thấy vui tươi cả.

Hẳn là vì vậy mà những điều bé con nói với anh cũng khác. Nana cứ nhìn em như thế, lâu rất lâu. Đau lòng rồi lại nhẹ nhõm, rồi lại những cảm xúc bâng quơ khác trộn lẫn trong đáy mắt. Tay anh đưa ra phía trước, khe khẽ chạm lên gò má bé con, lên cả bờ môi mỏng đang khép hờ.

Charles đã rất đau khổ.

Bé con kỳ thực không thay đổi, chỉ là nỗi đau tồn tại từ trước cả khi em rời khỏi đây, theo năm tháng, đã tích tụ lại trên đôi vai của em. Nana có lẽ đã nhận ra điều đó kể cả khi Charles đang cười với anh. Từ trước khi em rời khỏi đây, và khi về cũng vậy.

Nhiều đến mức chỉ lẳng lặng nhìn em ngủ yên giấc như lúc này thôi cũng khiến tâm tư Nana cuộn lên những cơn sóng lăn tăn. Nana không biết bản thân đang đau lòng vì em, vì anh, hay nhẹ nhõm vì em đã ở đây rồi. Hay lo sợ, rằng sẽ có một ngày Charles lại biến mất lần nữa.

Hay một chút hoang mang nữa.

Nana không muốn phải lo sợ nhiều như thế. Anh không muốn quãng thời gian đã qua của họ trở thành một vết thương ngầm mà một lúc nào đó sẽ nứt ra, và họ sẽ rơi về hai phía vực thẳm ngược nhau trên cùng một vách đá cheo leo. Anh muốn được sống bên cạnh người anh thương bằng mọi thứ mình có, hạnh phúc và khiến em hạnh phúc bằng cả tâm hồn mình.


Nana sợ.


Anh dừng lại khi đôi môi của Charles chỉ còn cách bản thân có một hai phân. Hơi thở nhè nhẹ của em phả lên gò má anh, Nana nhận ra bản thân đã lại rơi lệ từ khi nào.


“Em yêu anh.”

Charles yêu anh.

Nana hiểu điều đó. Nghe thấy điều đó, cảm nhận được điều đó, biết rằng, đó không phải tình cảm trước giờ mà họ vẫn luôn dành cho nhau. Charles đang yêu anh theo cái cách anh đã từng yêu ai đó bằng cả trái tim mình ngày trước. Một thứ tình cảm đầy khao khát, đầy mong nhớ, rất mãnh liệt, cũng rất đau lòng.

Cảm giác khi trái tim đập vì một ai đó khác. Bản thân thuộc về ai đó khác, và mong đợi người đó cũng sẽ thuộc về mình.

Lồng ngực Nana đau thắt lại. Nước mắt anh lăn đi, nhẹ nhàng thấm vào mặt ghế bành.



Charles là điều trân quý nhất trong cuộc đời anh.

Nana không muốn em chịu thiệt thòi, hay tổn thương, hay nhận về điều gì đó không xứng đáng với mình.




Ngày tiếp theo và vài ba ngày sau đó, trời đều mưa như trút nước.

Chuyến đi chơi dã ngoại của hai đứa bị lùi lại tới cuối tuần - hoặc tới khi nào bầu trời của tinh cầu đầy nước này quyết định ngừng mở cửa xả lũ mà trong xanh trở lại. Mưa lớn nên Nana với Charles cũng không đi đâu. Hai đứa chỉ quanh quẩn ở nhà với nhau, tận hưởng sự có mặt của nhau trong cái không khí thanh sạch mát lành mà cơn mưa mang lại.

Đó là những ngày yên bình, ngoại trừ việc Nana cư xử có chút giống loài chó nhúng nước mưa, độ lơ ngơ của anh tăng cao mà độ bám người cũng vậy. Người ở đây dĩ nhiên là Charles chứ không phải mấy con ma xó. Hôm trước Charles đuổi cảnh cáo một con ra khỏi nhà vì nó hiện hình làm vỡ cái lọ trồng cây thuỷ sinh, Nana còn đứng ở cửa phòng nhìn em, sau bị Charles trông sang mới luống cuống lấy chổi ra dọn chỗ thuỷ tinh vỡ. Nana không còn đỏ mặt nhiều như hôm đầu tiên Charles về nữa, có thể vì thế mà mức độ “lộ liễu” của anh cũng tăng lên. Đôi khi anh sẽ tự động nắm lấy tay Charles không lý do, hay tới đằng sau ôm lưng em - cũng chẳng vì lý do gì cả. Mà nhìn bé con thì còn nhiều hơn nữa. Những ngày mưa không khí ẩm thấp, hai đứa lăn từ chỗ này sang chỗ kia, từ phòng khách đến phòng ngủ rồi phòng ăn, thời gian không dính lấy nhau thực chẳng có nhiều.

Đôi khi Nana sẽ chỉ yên lặng nhìn Charles như buổi sáng hôm đầu tiên em về lại đây, hay thậm chí là như hôm đầu tiên Nana từng gặp em vậy. Có lẽ anh thần sống trăm tuổi lúc này cũng chẳng rõ bản thân mình đang nghĩ gì. Đôi khi anh sẽ nghĩ ngợi nhiều lắm và điều đó bão hoà trong ánh mắt, đôi khi nó gần như lại trống trơn, để hình ảnh của thiếu niên tóc đen hiện lên thật rõ ràng. Mà, cũng không hẳn là anh không còn đỏ mặt nữa. Nana dường như nhận thức được nhưng anh không né tránh, trên gương mặt với hai gò má phiếm hồng đôi khi còn lộ ra một vài biểu cảm lạ lùng làm sao. Trông như trầm tư, lại như kiên định.

Những lúc như vậy, tiếng mưa rả rích bên ngoài và sự thấu hiểu của Charles là bạn thân của anh.

Đôi khi Nana tiến tới gần hơn cả khoảng cách rất gần trước kia của cả hai. Không chỉ có buổi sáng khi thức dậy và cần sự an toàn, Nana còn chủ động dụi Charles vào những lúc khác, như khi họ lăn lê trên ghế sofa cùng nhau, khi tiếng mưa bên ngoài đủ dễ chịu để hai đứa có thể mang chăn ra cạnh cửa sổ nằm chơi, hay trước khi họ chìm vào giấc ngủ. Anh giống như một cục lông thứ thiệt luồn luồn dụi dụi vào người Charles, bất cứ nơi nào có hơi ấm của bé con.

Hay, một hôm nọ khi Charles đi tắm. Căn phòng ngập hơi nước bất chợt bị mở ra một khe tí teo, khiến không khí nóng bên trong thoát ra, và Nana từ bên ngoài luồn vào.

Trên tay anh cầm một cái khăn bông.

Và một chiếc bông tắm.

Và... hết rồi.

Nana thậm chí còn không đi dép. Lúc này Charles đã cởi quần áo ra rồi và cũng đang ở trong bồn rồi luôn, nhà tắm của họ chia đôi bằng kính mờ với giỏ quần áo để bên ngoài cho đỡ ẩm ướt, bên trong có bồn tắm lớn và vòi sen để tráng người. Mỗi lần xả nước nóng vào bồn, bên trong sẽ nghi ngút hơi nước. Nana đứng giữa tầng tầng hơi nước đó, mặt lại mang vẻ kiên định và trầm tư như cả tuần nay, gò má đỏ lên ở mức độ vừa phải thôi, lên tiếng sau khi đóng cánh cửa kính lại sau lưng mình.

“Anh... vào chung với em nhé.”

Ấy không giống một câu hỏi cho lắm, vì sau đó Nana liền bước về phía Charles luôn. Dù sao anh cũng cởi sẵn quần áo bỏ bên ngoài phòng rồi.

Nana đang rất nghiêm túc. Còn có chút quyết liệt.



Nana sợ, nên anh phải biết chắc chắn.

Rằng bản thân không phải vì đã sợ mất em nhiều đến mức sinh ra một thứ tình cảm đáng thương và không công bằng.

Rằng trái tim anh không đập vì như vậy.



User avatar
Allrightbb

Last edited by Ririka on 12 Oct 2020, 12:03, edited 1 time in total.

User avatar
Allrightbb
Posts: 895
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 162 times
Gender: None specified

Re: Nhật kí của Garvin

Postby Allrightbb » 18 Oct 2020, 22:29




Thời gian: Ngày nào đó
Địa điểm: Nhà



Charles thích nắm tay của Nana. Dù em đã nắm tay Nana hàng nghìn lần, cảm giác vui vẻ và hạnh phúc ấy vẫn còn vẹn nguyên như ngày đầu. Cảm nhận được hơi ấm của Nana ngay sát nhịp tim đập của mình khiến Charles cảm thấy an tâm từ tận đáy lòng.

Mà hiện tại, em còn muốn chạm vào Nana nhiều hơn trước. Charles biết tại sao, cũng biết không phải vì bản thân thấy bất an. Khi bàn tay em áp lên gương mặt của anh và Nana cọ lại, một luồng điện đã chạy dọc sống lưng bé con, khiến khóe môi em hơi run lên một chút. Vậy mà giọng nói của Charles vẫn không lạc đi.

Khi Charles kể về quãng thời gian em ở cùng Garvin, biểu cảm của Nana dường như có mềm đi một chút. Không hiểu sao Charles lại cảm thấy bất ngờ.

“Hôm trước có một con chó nhỏ chạy vào nhà đấy.” Nana nói. “Anh... nghĩ rằng nó rất hợp với anh Garvin.”

Charles chớp mắt. Nụ cười của Nana giống như thất thần trong giây lát, dù lời nói của anh vẫn rất rõ ràng.

“Đứa bé sẽ thích ảnh. Anh cũng muốn cảm ơn anh ấy.”

“Anh có cảm giác anh Garvin sẽ hợp nuôi chó con.”

Charles chớp mắt một lần nữa. Sau đó bé con mỉm cười. “Ừ. Cũng đến lúc ảnh nên nuôi thứ gì đó rồi.”

Một con chó nhỏ chạy lạc được vào nhà của họ chắc sẽ là món quà phù hợp với Garvin đấy.

Charles áp mặt mình vào bụng của Nana, ngoài suy nghĩ bản thân không đủ tốt, còn có cảm giác mình ngày càng xấu xa.

Khi Nana nói muốn cảm ơn Garvin, em thực sự có suy nghĩ muốn chỉnh chết người kia.



Lúc Nana còn rửa bát trong bếp và Charles đã lăn trên ghế sofa mơ màng, bé con mới nghĩ về chuyện bản thân vì sao tự dưng nảy sinh suy nghĩ xấu với Garvin. Mặc dù thanh niên đúng là rất “phiền phức” trong chuyến hành trình của họ, nhưng Charles yêu quý anh như một người anh trai trong gia đình. Và thời gian đó em quả thực đã được Garvin chăm sóc, nếu không, Charles đã giống như một con diều đứt dây không tìm được đường về nhà.

Vậy thì cảm giác khó chịu trong lòng em khi nãy là gì nhỉ? Charles lật người qua lại trên ghế sofa, nghĩ ngợi.

Cảm giác ấy xuất hiện khi Nana nói về chú chó nhỏ, rồi rõ ràng hơn khi Nana muốn tặng cho Garvin như lời cảm ơn.

Charles lật ngửa trên ghế mềm, đôi mắt mở to nhìn trần nhà. Câu trả lời bỗng khiến em cảm thấy bụng dạ mình quặn hết cả lại, dẫu cho khi nãy đã ăn đến ních bụng.

Nana cảm thấy Garvin ở cạnh em là một điều may mắn. Dẫu anh không thân thiết với người thanh niên, dẫu cho Charles đã từ chối đưa Nana đi cùng, nhưng lại ổn với việc ở cạnh Garvin. Charles biết Nana rất tốt bụng, tính tình rất dễ chịu, nhưng em vẫn không kiềm được cảm giác hụt hẫng.

Tình cảm của Nana dành cho em quá thuần khiết. Thuần khiết đến mức khiến Charles thấy xấu hổ vì suy nghĩ không hay của mình.

Charles che mặt mình lại, lần đầu tiên từ khi quay về, em ước gì bản thân quay ngược thời gian. Ước gì em có thể về lại lúc mà bản thân còn chưa thay đổi, để em có thể yêu mến Nana bằng trái tim trong sạch tương tự. Hiện tại, Charles chỉ cảm thấy cả trái tim lẫn linh hồn của mình đang mục ruỗng, nứt nẻ.

"Em không muốn như thế này…" Trước khi để cơn buồn ngủ đánh bại lý trí của bản thân, bé con khẽ nói.

Em không muốn bản thân trở nên xấu xí như thế này.

Em, thực sự, vô cùng xin lỗi.



Có thể do thể lực cuối cùng cũng suy yếu, cũng có thể do cảm giác được về nhà khiến tâm trí được thả lỏng, Charles đã ngủ rất say trên ghế bành. Trong cơn mơ, em thấy mình đang lăn trên một mớ lông mềm, làn gió ấm áp thổi qua thổi lại trên mặt, còn ngửi thấy cả không khí của trời mưa.

Đến tận lúc Nana trèo lên ghế mà ôm em vào lòng, Charles vẫn còn ngủ say lắm, mơ màng dụi sâu vào ngực người thiếu niên. Chỉ khi đã ngủ mê mệt, bỏ xuống hết mọi suy nghĩ và băn khoăn trong lòng, Charles mới dễ dàng ôm lấy Nana như thế.

Những ngày sau đó, trời mưa như trút nước. Ngay cả Charles cũng không lường được sự đỏng đảnh của thời tiết ở hành tinh này, vậy nên kế hoạch đi picnic của cả hai đứa cứ thế bị hoãn lại vô thời hạn. Ở nhà thì cũng chẳng có nhiều chuyện để làm, ngoại trừ sửa sang quét dọn và thỉnh thoảng đuổi lũ tiểu quỷ đang trốn ở rèm cửa đi. (Thiệt ra sau khi đuổi cảnh cáo một con thì Charles lại cảm thấy nhà hơi buồn, thế là em lại mắt nhắm mắt mở cho tụi nó trú ngụ ở mấy bụi cây trong vườn).

Mọi thứ dường như quay trở lại thời xa xưa, chỉ trừ việc Nana ngày càng bám dính lấy em hơn trước. Ban đầu, Charles nghĩ rằng anh cảm thấy bất an, nhưng sau đó, bé con nhận ra có chuyện gì đấy không đúng lắm. Nana không đỏ mặt mỗi khi anh nắm tay em, và tần suất thiếu niên ôm dụi như cục bông trong lòng Charles cũng tăng lên. Mà một khi bé con đã để ý chuyện gì, em rất khó để phớt lờ nó được.

Nhưng Charles rất kiên nhẫn.

Em không hỏi Nana, cũng không từ chối những lần anh ôm lấy mình chẳng vì lý do gì. Nana luồn lách như cục bông để ôm em, Charles cũng ôm anh chặt hơn bình thường một chút.

Bé con biết, Nana đang suy nghĩ, cân nhắc, trước khi anh quyết định về tình cảm của mình.

Dù là biết vậy, nhưng không có nghĩa Charles không cảm thấy gì.

Mà mọi chuyện thay đổi vào cái ngày Nana muốn tắm chung với em.



Họ không phải chưa từng tắm chung, khi ở Altair, bé con và Nana đã từng tắm cùng nhau dưới suối - khi đó Nana vẫn còn là một chú rồng vảy vàng. Nhưng kể từ khi đến hành tinh này, cả hai vẫn giữ khoảng cách riêng tư với nhau.

“Anh... vào chung với em nhé.”

Nếu là khoảng thời gian trước, Charles sẽ không nghĩ ngợi gì nhiều, bởi mối quan hệ của em với Nana thân thiết hơn việc tắm chung này. Có điều, vào hiện tại, khi nhìn thấy Nana cầm khăn tắm đứng ở cửa phòng, não của Charles đã đình trệ gần một phút mới hoạt động lại được.

Cuối cùng, em khó khăn lắm mới cất tiếng bình thường.

"Vâng."

Charles mỉm cười, ra hiệu cho Nana bước vào trong bồn. Nước đang rất ấm, bồn tắm của họ cũng rộng cho bốn người lận. Lúc này Charles đã cởi bỏ quần áo của mình, nhưng trên mặt nước vẫn còn một tầng bọt mỏng trắng xoá (bé con vốn thích tạo càng nhiều bọt càng tốt, em cảm thấy chơi như vậy khá là vui), tóc đen cũng ướt rượt.

Bé con cầm bông chà lưng trên tay, vỗ nhè nhẹ xuống mặt nước.

"Anh quay người lại đi, để em chà lưng cho."

Không ai thấy bàn tay còn lại giấu dưới lớp bọt trắng của em đang run lên.

Khi Nana đã quay lưng lại với em, Charles mới chậm rãi đổ nước lên vai anh, rồi dùng bông tắm nhẹ nhàng chà lên. Tay em vẫn còn đang hơi run, nhưng Charles trấn định rất nhanh, cũng có thể vì em không thấy mặt Nana. Bé con không kiềm được mà nghĩ, ít nhất cũng phải để em chuẩn bị tinh thần trước đã chứ.

Charles biết lý do vì sao Nana muốn tắm cùng em, chỉ là em không biết, khi nhìn thấy biểu cảm quyết tâm trên gương mặt của Nana lại khiến em cảm thấy đau đến thế.

Đúng là tự bê đá đập chân mình mà, Charles ảo não nghĩ.

"Anh béo hơn rồi." Vừa nghĩ vừa kì lưng cho thiếu niên, bé con vẫn còn dư sức để ý đến thể trạng hiện tại của Nana.

Thôi thì, ít nhất cũng có một thứ khiến em vừa lòng.

User avatar
Ririka


Image

User avatar
Ririka
Posts: 748
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 371 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: Nhật kí của Garvin

Postby Ririka » 20 Oct 2020, 17:26




Thời gian: Ngày nào đó
Địa điểm: Nhà




Sự quyết tâm của Nana chỉ duy trì được cho đến khi Charles lên tiếng. Ngay trong câu đầu tiên của em, Nana đã có cảm giác muốn đào một cái lỗ, chui xuống rồi châm lửa thiêu từ từ.

Trong một tích tắc, Nana đã muốn bỏ chạy và đào lỗ thật. Nhưng cảm giác đó chỉ tồn tại đúng một tích tắc khi anh bắt đầu thấy hoảng hốt và không nhớ mình đang làm gì nữa. Tích tắc sau Nana nhìn thấy gương mặt Charles, cùng với đôi mắt xanh biếc như đã hoá thành thuỷ tinh của em. Vậy là một ngàn giọng nói trong đầu anh biến mất, xung quanh chỉ còn lại tiếng nước thanh tĩnh. Trong đôi mắt phản chiếu hình ảnh của mình đó, Nana thấy tâm tư anh chợt trở về bình thường.

Tiếng bọt nước nổ póc một cái nhẹ. Nana cúi đầu xuống, yết hầu chuyển động nhè nhẹ và vành tai lặng lẽ đỏ lên. Đây dĩ nhiên không phải lần đầu tiên họ tắm cùng nhau, cũng sẽ không phải lần đầu tiên anh nhìn thấy cơ thể Charles và ngược lại. Họ ở với nhau lâu như thế, lại có một khoảng thời gian lăn lóc chơi nơi sơn thuỷ dã lĩnh nên có tắm chung dưới ao hay mắc mưa chung cũng là bình thường. Dù sao cả hai cũng đều là nam và không câu nệ chuyện thân thể. Từ khi tới hành tinh này thì hiếm hơn như thế, vì dù hồ tắm có rộng bao nhiêu và họ có gần gũi với nhau đến mấy, thì thời gian tắm cũng là thế giới riêng tư của một người.

Sự trần trụi của một người, cũng vậy.

Tay Nana âm thầm siết cái khăn tắm lại. Chặt đến mức khăn mềm như thế mà cọ vào da đau đau.

"Vâng."

"Anh quay người lại đi, để em chà lưng cho."


Nghe Charles gọi bằng cách vỗ tay ụp oạp lên mặt nước (ừm vẫn giống như phụ huynh gọi con xuống nói chuyện...??), Nana liền ngoan ngoãn leo vào bồn rồi đưa lưng ra cho em. Anh thấy có gì đó sai lắm vì anh muốn vào để chà lưng cho Charles cơ (tại Charles đang tắm sẵn và hẳn là tới mục kỳ cọ rồi ấy), nhưng chưa kịp nói vậy thì anh đã thấy bản thân làm theo lời Charles rồi. Nên là đành thôi. Nana nhìn lớp bọt xà bông bao quanh bản thân, tự nhiên cảm thấy mình thu nhỏ lại còn có tí xíu trong một hồ nước rộng vô cùng.

Nhưng rồi thì anh cũng thả lỏng. Ừ, vì mùi hương xà bông ngập trong phòng tắm lúc này cũng là mùi hương quen thuộc của Charles. Hương vani.

Nana thì hay dùng hương trà trắng.

Hai đứa biết thói quen của nhau, nên lần nào đi siêu thị cũng chủ động khuân về xe hai chai sữa tắm cùng với mấy quả tạo bọt có hai mùi như vậy. Dù gì cũng đều dùng hàng ngày và hết gần như cùng lúc. Nana thích hương vani lắm, nhưng một phần nào đó trong tiềm thức của anh đặt ra một hạn định rằng anh thích hương vani của Charles, không phải của bản thân. Kiểu như Charles cho mùi vị đó thêm một chút hơi ấm, một chút trong trẻo và một chút ngọt ngào của em, để Nana cảm thấy ấm áp mỗi khi dụi dụi ôm ôm và ngửi thấy mùi hương này.

Khoảng thời gian Charles đi, Nana cũng không đụng đến chai sữa tắm dư đó nữa. Hôm nọ đi siêu thị anh có mua một chai mới và bỏ chai cũ đi vì hết hạn. Rồi thì cả tuần qua Nana dính lấy Charles như sam, mùi hương này sau một thời gian dài phai tàn rồi lại một thời gian nữa quay lại cùng Charles, sớm đã mang theo một hương vị mới rồi.

Nana lúc này ở giữa bồn nước ngập hương vani như thế, trong bụng cứ có cảm giác nhộn nhạo hết cả. Khoảng thời gian chờ đợi thế nào mà cũng rất lâu. Kiểu như từ lúc Nana ngồi ngay ngắn đưa lưng ra phía Charles cho đến khi anh nghe tiếng nước rẽ ra và Charles tới sau lưng anh, còn có cả cảm giác nước vuốt dìu dịu xung quanh và da Nana gặp một trận tê nhẹ từ đỉnh đầu tới tận ngón chân, rồi tới lúc Charles thực sự chạm vào anh bằng miếng bông tắm ấy, chắc khoảng chừng một phút là nhiều. Cơ mà với Nana thì một phút đó lại tính theo giây.

Nước từ cái bông tắm vắt nhẹ, chảy dọc từ đôi vai vẫn còn khô ráo của Nana xuống tới lớp bọt trên bờ ngực trần. Tiếng nước vang lên nghe róc rách. Da Nana nổi gai nhè nhẹ khi Charles chà chiếc bông tắm lên, không rõ là do hơi nước nóng hay do sự nhộn nhạo bên trong người anh. Có lẽ bởi vì họ đang tắm, hơi nước đang gột đi những tạp chất bao quanh cả hai và trả họ về trạng thái nguyên sơ, mà Nana cảm nhận được sự tồn tại của em rõ đến từng hơi thở. Ngay cả thời còn là Kỵ sĩ và Rồng, tâm tư tương thông như trước giờ vẫn luôn thế thôi, thì cũng chưa bao giờ Nana có cảm giác trần trụi với em đến vậy. Một thoáng suy nghĩ vớ vẩn của Nana khiến anh tự hỏi sao Adam với Eva có thể quấn lấy nhau khắp vườn địa đàng mà không mặc đồ.

Dù rằng nó chỉ là cảm giác mà thôi. Ừ. Cảm giác.

“Anh béo hơn rồi.”

Đột nhiên Charles lên tiếng như vậy, khiến Nana suýt thì nuốt phải lưỡi mình.

“Ưm... hả? Ơ...” Nana vội vàng xóc não để trả lời bé con, lấp liếm cái sự thật là từ lúc bước vào bồn đến nay đầu óc anh cứ chạy như bung hết cả ốc vít - và giờ thì đâm đầu vào tường đó. Cái gì béo... Nana nghĩ đến thời còn làm rồng, long dạng của anh cũng có múi có cơ dữ lắm đó (dù nhân dạng thì vẫn thế). Sang thế giới này rồi không phải đánh đấm gì nữa, anh cứ thế giữ nguyên thể trạng thư sinh được bao nuôi của mình. “Ừm... mình có nên xây một phòng tập gym không? Charles cũng mập lên đấy, à nhưng mà anh thích lắm... ừm, ý anh là Charles không thích cũng được. Khoẻ mạnh là được rồi.”

Nana bối rối phân bua, vẫn còn đang nhặt ốc vít não lại nên nói lộn xộn nhưng đại để cũng ra được ý chính là gì. Anh có cảm giác mình vừa nói linh tinh gì đó nhưng chẳng nhớ được là lỡ miệng ở đâu, chỉ cảm thấy da mặt nóng lên. Nếu không phải nước tắm cũng nóng và Charles đang chà lưng cho anh, có khi Nana đã ụp mặt xuống đó rồi.

Charles nghiêm túc kỳ lưng cho anh, Nana sau đó cũng thả trôi bản thân theo những cảm giác và suy tư được hương vani bao bọc. Da Nana vốn rất trắng, mấy ngày nay ăn uống liên tục theo chế độ vỗ béo của Charles thì liền có da có thịt mềm mềm luôn, gọi là béo trắng ra, bông tắm chà lên liền ửng lên một tầng như vỏ đào. Cũng chẳng có tì vết gì mấy dù cái hồi làm rồng Nana cũng bị thương mấy bận - dù sao thì họ vẫn là người của Hiệp hội. Nhưng hẳn là vì cơ thể đặc biệt nên các vết thương đó dù nhỏ hay to thì khi lành lại đều không để lại vết tích. Duy chỉ có mấy vết thương cũ từ thời xưa lắc là vẫn còn.

Ấy là một vết cắt mảnh đi kèm vết bỏng, kéo dài từ vai xuống đến ngực. Vết cắt không sâu nhưng sẹo của nó cũng không biến mất kể cả sau cả trăm năm và Nana có thay qua nhiều thân phận khác nhau. Nana nhận nó trong trận chiến với Amon Ra. Không phải từ những cột lửa và dung nham cao ngất trời của ông ta ngày đó, mà từ chính cơn gió phát ra từ anh. Cơn gió không nhẹ nhàng êm ả như những lần anh chơi đùa cùng tinh linh buổi đêm, nó đầy thù hận và tuyệt vọng, và đau khổ đến tan nát, anh dùng để huỷ diệt kẻ thù.

Đó là một cơn gió thực sự, thực sự tàn độc. Bàn tay Nana đã từng nhuốm đầy máu như thế, tựa như anh đem từng mảnh vỡ trong lồng ngực ra để lăng trì vị thần kia. Đến cả bây giờ, đôi khi Nana vẫn còn nghe thấy giọng của mình khi đó, đọc mệnh lệnh để kết liễu kẻ địch. Cơn gió nghiền nát kẻ địch một thì cũng là nghiền nát Nana năm, và giết chết kẻ địch năm thì cũng như đã giết chết bản thân anh một ngàn lần.

Nước ấm chảy xuống dọc theo vết sẹo nọ, Nana đưa tay lên nhẹ nhàng kỳ kỳ cọ cọ trước ngực. Charles cũng biết vì em chưa bao giờ hỏi Nana chuyện ở tháp. Rằng anh đã có thể giết cả một vị thần vì sự đau khổ khi mất đi người anh từng thương. Nana chưa bao giờ nói với Charles rằng ngày đó không phải em kéo anh đi. Là Nana đã chạy trốn, vì anh không thể tiếp tục sống và nhìn người đó, và ngày ngày nhớ lại bản thân đã từng đau như thế nào.

Dù thế thì cuộc sống sau đó với Charles lại hoàn toàn không liên quan gì đến việc Nana đã chạy trốn ai, hay vì bất cứ ai ngoài bản thân hạnh phúc của họ. Hạnh phúc của Charles, hạnh phúc của Nana, sống một đời rạng rỡ và trong trẻo và bình an, trao một con người vẹn nguyên và tròn đầy tâm tư dành cho người còn lại. Nana đóng cửa quá khứ lại để nắm lấy tay em mà đi tiếp. Vì đó là Charles, và vì em dù cũng nhiều thương tích như thế, nhưng đã đưa tay ra cho anh.

Và Nana muốn sống với em, ở bên em, cũng nhiều như Charles đối với anh vậy.

Từ khi đó, Nana đã trân trọng từng khoảnh khắc trong cuộc đời mới của anh, trân trọng người đáng quý nhất với anh, sống rạng rỡ từng ngày.

Nhưng bây giờ anh lại sợ mất em nhiều như vậy.

Nana sợ bản thân đang trở lại như cũ. Sợ rằng tình cảm của anh, kể cả những mong muốn này cũng không hề xuất phát từ một trái tim toàn vẹn nào hết, sợ rằng những năm tháng xa cách của họ đã khiến cho tình cảm của anh vẩn đục đi, và rồi anh sẽ làm mọi cách để giữ em ở lại bên mình - như anh đã từng làm.

Nana đã từng là kẻ diệt thần; nếu là lúc này, nếu là Charles, anh sẽ còn huỷ diệt nhiều thứ hơn. Anh sợ trái tim mình sẽ ghi nhớ cảm giác của bao nhiêu năm xa cách đó và vô thức tìm cách giữ chặt lấy Charles. Nana không muốn như thế, đáp lại tình yêu của em bằng thứ tình cảm vị kỷ không xứng đáng với em, với một trái tim tầm thường và bé nhỏ.

Dù rằng điều đó không thật lắm vì cả tuần nay Nana đã không còn cảm thấy gì ngoài sự ấm áp quen thuộc, vui vẻ như xưa, và ngượng ngùng mới có. Kiểu như từ hôm Charles nói “em yêu anh” và trong tim Nana liền nảy mầm đánh póc một cái, rồi thì từ đó trở đi lúc nào cũng nghĩ đến câu nói của em, tự châm lửa đốt cháy bản thân, tự lăn lóc quèo quẹo lộn trong lộn ngoài dù Charles chẳng làm gì anh cả. Nana trước mặt Charles giống như đã hoá thành cậu Vàng cuống quýt, em gọi thì liền tới, và trông thấy bé con thì liền cười. Anh cười như cả thế giới đang phát sáng xung quanh bé con vậy.

Nhưng Nana vẫn không biết tại sao lại thế, Charles cũng không nói gì với anh, nên anh sợ. Nana dù đã sống cả trăm năm rồi nhưng không phải điều gì cũng biết hết, và dù đã đi qua một đoạn cảm xúc thăng trầm ngày trước, thì tình cảm của anh đối với Charles vẫn là lần đầu.





“Charles này,”

Nana giữ tay Charles lại trên vai mình. Nước xung quanh vẫn còn nóng vì họ có hệ thống giữ nhiệt trong bể tắm, nhưng tay anh lại hơi lạnh đi. Người con trai tóc màu nhạt chậm rãi xoay người lại, lại gỡ chiếc bông tắm trong tay Charles ra mà áp bàn tay em lên gò má anh. Mắt Nana ngước lên nhìn Charles khi đó mang mỗi thứ một chút, hoang mang, bối rối hay lo âu, nhưng cũng thật đơn thuần và bình lặng. Nó phản chiếu và ghi dấu hình ảnh của Charles đang ở phía trước và chỉ một mình Charles. Thu vào cảm xúc của em, gương mặt của em, một giây sững người khi trước, và những buồn phiền rải trong ánh mắt em nhìn mình.

Charles vẫn luôn đợi anh, Nana biết. Một tuần cho anh là đủ rồi.

“Sao em lại thích anh vậy?”

Em đã nghĩ gì, và đã cảm thấy gì thế?

Nana hỏi, một cách ngốc nghếch nhưng thành thật. Anh nâng tay em bằng cả hai bàn tay, dụi mặt vào lòng bàn tay em, cũng không rõ bản thân đang nghĩ ngợi điều gì.

Có lẽ anh chỉ muốn cảm nhận mùi hương của Charles thôi.

Trên cả việc sợ Charles đi mất, Nana còn sợ bản thân mình cứ mãi ngốc nghếch, và em thì rời xa dần.


User avatar
Allrightbb


User avatar
Allrightbb
Posts: 895
Joined: 19 Oct 2019, 09:04
Has thanked: 29 times
Been thanked: 162 times
Gender: None specified

Re: Nhật kí của Garvin

Postby Allrightbb » 25 Oct 2020, 22:00




Thời gian: Ngày nào đó
Địa điểm: Nhà



Không ai thấy bàn tay còn lại giấu dưới lớp bọt trắng của em đang run lên.

.

Khi tấm khăn trắng chạm vào bờ vai trần của Nana, hình ảnh em đứng dậy và đi khỏi bồn tắm chợt xuất hiện trong tâm trí của Charles. Bé con tốn vài giây để loại bỏ hình ảnh đó trong đầu, nên động tác cũng trở nên chậm chạp hơn.

Kể cả họ cách nhau một chiếc khăn tắm dày, và Charles cố gắng để không tiếp xúc trực tiếp với Nana, em vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ từ làn da của anh, run rẩy vô thức của anh, và mùi hương của Nana càng lúc càng nồng nàn.

Charles đã luôn thích hương bạch trà của Nana. Thanh mát, dễ chịu, khiến tâm trí của em thả lỏng trong cảm giác an tâm. Tỉnh dậy trong cái ôm cùng mùi hương của Nana là đủ cho buổi sáng của em sáng bừng lên.

Nhưng hiện tại, Charles biết rõ đã có điều gì thay đổi. Cảm giác khi em ôm lấy Nana, hay chạm vào anh, đặc biệt là trong tình huống họ tắm cùng nhau đã không còn như trước. Ngón tay của em dừng ở cái gáy trắng muốt của người trước mặt, khao khát được tiến thêm một bước.

Tuy nhiên, Charles đã dừng lại.

Em biết mình đang biến đổi. Không phải là năng lực, mà là cơ thể. Thời gian của Charles đã dừng lại kể từ khi em tiếp nhạ Dorimu, như một cách bảo vệ cả hai. Thân thể trẻ trung, vô dục vô cầu, cùng với tâm trí trong sạch. Charles đã vô thức tự phong bế mình lại cho đến khi em cảm thấy bản thân đủ mạnh, rồi rsau này khi gặp Nana thì bé con lại quyết định giữ hình dạng lâu thêm một thời gian nữa bởi vì Nana đã và sẽ luôn là một thiếu niên mười lăm tuổi. Vòng tay nhỏ bé của em luôn vừa khít với lồng ngực của anh, chênh lệch năm cm cũng dễ thương quá đỗi.

Nhưng hiện tại, Charles lại đang lớn dần lên. Buổi sáng tỉnh dậy bé con sẽ luôn cảm thấy cả người ê ẩm, từng thớ cơ đều nhức mỏi như thể chúng phải hoạt động hết công suất để bù đắp lại khoảng thời gian bị đóng băng. Dorimu vẫn giữ cho mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát, nhưng Charles vẫn chưa cảm thấy quen với chuyện này. Và em cũng không quan tâm đến những cơn mỏi mệt đó lắm, vì ngoài chuyện đó ra thì việc thay đổi hoocmon trong cơ thể còn khiến em phiền lòng đó hơn.

Charles đã luôn cư xử bình thường, nhưng cũng có những lúc - khi mọi điều kiện đều hội tụ - sẽ luôn có một cảm giác thúc giục em làm những chuyện bất thường.

Bé con dội nước lên lưng của Nana, cũng xua tan đi những suy nghĩ lạ lẫm trong đầu mình. Bên kia, Nana lắp bắp trả lời chậm hơn một nhịp, cũng chậm hơn rất nhiều so với suy nghĩ của em.

“Ưm... hả? Ơ...”

“Ừm... mình có nên xây một phòng tập gym không? Charles cũng mập lên đấy, à nhưng mà anh thích lắm... ừm, ý anh là Charles không thích cũng được. Khoẻ mạnh là được rồi.”


Chiếc khăn tắm suýt nữa tuột khỏi tay Charles khi em nghe thấy Nana nói “anh thích lắm”, bé con còn có thể nghe thấy tiếng răng mình kêu két một cái.

Nguy hiểm quá.

Charles hít sâu một hơi, trong đầu lóe lên suy nghĩ có nên đổi chỗ với Dorimu hay không, nếu Nana cứ nói lung tung như thế này thì em sẽ không xong mất.

Điên à. Gã thì không hề hợp tác chút nào, còn xọc cho Charles thêm một dao.

Charles đành im ỉm kì lưng tiếp cho Nana, không dám hé miệng ra thêm lời nào. Bé con cảm thấy như giọng nói của mình chỉ cần phát ra thành tiếng thôi, con đê cuối cùng trong tâm trí cũng sẽ đổ sụp xuống.

Thời gian không biết đã qua bao lâu, khi mà lưng của Nana đã được lau không sót chỗ nào, thì Nana đột nhiên quay lại. Charles im lặng để anh lấy chiếc khăn từ trong tay mình, im lặng để Nana áp tay em lên má anh, cũng im lặng khi thiếu niên dụi mặt xuống lòng bàn tay em mềm mềm.

“Charles này,”

“Sao em lại thích anh vậy?”


Một phần trong đầu Charles (khá là chắc kèo do đã quen đánh bạn với Dorimu) cười sặc, vì họ đã ở cùng nhau dễ đến trăm năm rồi mà hiện tại Nana mới hỏi vì sao em thích anh ư, một phần còn lại lành tính hơn, thì cảm thấy hơi buồn. Charles hiểu, Nana hẳn là đã gom hết cả dũng cảm suốt một tuần qua của anh mới có thể hỏi em một câu ngốc nghếch như vậy.

Người đang yếu ớt dụi má lên tay em là Nana, vậy mà Charles lại có cảm giác muốn khóc.

“Bởi vì đó là anh thôi, Nana à.”

Bé con nghiêng người về phía anh, để mái tóc của họ gần như chạm vào nhau.

“Em thích anh bởi vì anh là anh. Là anh đã mời em ăn kem ở nghĩa trang buổi tối, là anh đã ôm em khi chúng ta cùng chiến đấu tại Paris, là anh đã đến thăm em ở bệnh viện, là anh chờ em trở về từ âm giới.”

“Người không do dự nắm lấy tay em cũng là anh.”

Bàn tay của Charles lúc này áp vào gương mặt của Nana không còn do thiếu niên giữ lấy nữa, mà do em chủ động ôm lấy đầu anh. Bé con tựa trán vào trán Nana, đôi mắt xanh ngọc nhìn thẳng vào màu mắt nâu ấm áp của người đối diện.

“Nếu không phải là anh, chúng ta sẽ không trải qua nhiều chuyện như vậy.” Charles nói khẽ. “Nếu không phải là anh, em cũng không yêu đến vậy.”

Nếu lần du hành kia có điểm tốt gì, thì chính là đã khiến Charles chắc chắn về tình cảm của mình, chắc chắn rằng bản thân cần ai. Mà Nana lại có ít thời gian hơn em, một tuần đối với họ không hề dài.

Charles biết bản thân đã thay đổi, nhưng em có thể chắc chắn, tình cảm của em không hề thay đổi. Chỉ là em không nhận ra, cũng đã bỏ quên quá lâu rồi.

“Nana, em hôn anh được không?” Charles hỏi, rất chậm rãi, giọng vẫn mang theo kiên nhẫn cùng thấp thỏm.


User avatar
Ririka


Image

User avatar
Ririka
Posts: 748
Joined: 20 Nov 2019, 13:08
Has thanked: 371 times
Been thanked: 182 times
Gender: None specified

Re: Nhật kí của Garvin

Postby Ririka » 27 Oct 2020, 09:15




Thời gian: Ngày nào đó
Địa điểm: Nhà




Nana không biết Charles ở sau lưng mình đã trải qua những cảm giác gì trong suốt khoảng thời gian im lặng nọ. Chỉ chừng vài phút với nhiều tiếng nước chảy róc rách, nhưng tựa như đối với cả hai, đều đã dài đến từng giây một.

Khi Nana hỏi Charles như vậy, dụi má vào lòng bàn tay em, anh giống như người đang đứng trên miệng vách núi tìm kiếm sợi dây an toàn cuối cùng của mình. Thay đổi một mối quan hệ không phải chuyện dễ dàng gì, càng không dễ khi mối quan hệ đó đã tồn tại từ rất lâu, và thấm nhuần trong cuộc đời anh như hơi thở. Suốt cả một tuần nay Nana trằn trọc thao thức từ sáng đến tối, không biết bản thân có nên bước đến hay không, bước ra khỏi sự bình yên quen thuộc đã trải vài trăm năm cùng bé con để tới một nơi nào đó... khác. Một nơi lạ lẫm với những cảm xúc rất khác. Một mối quan hệ gần gũi hơn về nhiều mặt, cũng sẽ dễ tổn thương hơn nhiều.

Nana đã luôn cảm thấy bản thân là một kẻ rất, rất yếu đuối. Và thụ động nữa, anh rất ít khi đưa ra lựa chọn và luôn sống thuận theo ý của người ta, rất ít khi tự làm được điều gì đó có ích hay vận động để thay đổi cuộc sống của mình. Trong cuộc đời trải cả trăm năm của anh, chỉ có hai lần duy nhất Nana đưa ra lựa chọn cho bản thân thay vì nghe lời người khác. Dù vậy thì chúng đều là những lựa chọn quyết liệt. Rời khỏi gia đình anh ngày trước, hay nắm tay Charles và đi cùng em tới tận bây giờ.

Nana nhỏ bé, đơn thuần và yếu đuối như thế, nhưng cũng có những lúc anh trở nên kiên định hơn. Trong một ngàn điều anh không biết về tình cảm mới mẻ này với Charles thì có một điều Nana biết, đó là Charles đối với nó cũng giống như anh. Em cũng đã hoặc vẫn đang trải qua những dằn vặt âm ỷ, hoang mang cho tương lai, hay lo lắng về một sự thay đổi bất định. Nana không đọc được suy nghĩ của em, cũng không hoàn toàn hiểu rõ em đang ôm trong lòng những điều gì, nhưng anh cảm nhận được khi áp má vào lòng bàn tay Charles thế này. Điều đó cho Nana thêm quyết tâm để đối diện với Charles và tình cảm của mình.

Thiên chức của Nana có lẽ là như vậy. Khi muốn bảo vệ một ai đó, con người yếu đuối của anh liền trở nên vững vàng hơn nhiều.

Không sao. Đây là Charles, nên sẽ không sao cả. Nana tự nhủ, tay nhẹ siết lại trong khi chờ đợi.

Đây là Charles.

Người anh yêu thương hơn bất cứ điều gì trên đời.

Nếu đã như thế, điều Nana lo sợ là gì?

“Bởi vì đó là anh thôi, Nana à.”

Nana nghe rõ câu trả lời của bé con, vọng nhè nhẹ với những âm nước và căn phòng giờ đã yên ắng quá mức rồi. Anh chỉ nhận ra bản thân đã nhắm mắt khi Charles ôm lấy gương mặt anh, và Nana mở mắt ra để bắt gặp màu xanh ngọc mênh mang đang phản chiếu hình bóng mình. Câu nói của em có bao nhiêu chân thành, bao nhiêu tâm tư và bao nhiêu yêu thương ẩn sâu, Nana đều thấy được. Nó khiến lòng anh lặng đi, để Charles nắm tay, dắt về từng nơi trong ký ức.

“Em thích anh bởi vì anh là anh. Là anh đã mời em ăn kem ở nghĩa trang buổi tối, là anh đã ôm em khi chúng ta cùng chiến đấu tại Paris, là anh đã đến thăm em ở bệnh viện, là anh chờ em trở về từ âm giới.”

Không phải nơi nào cũng đẹp, nhưng Nana vẫn thấy nó rất kỳ diệu. Chúng đẹp vì Charles tồn tại trong đó cùng anh.

“Người không do dự nắm lấy tay em cũng là anh.”

Nana biết bản thân lại đang rơi lệ rồi.

Hơi nóng của căn phòng tắm hay của bản thân anh, từ trong lồng ngực bốc lên, khiến cổ họng Nana bỏng rát và hốc mắt thì cay xè. Anh đưa tay lên qua hai cánh tay Charles mà dụi nước mắt đi, nhưng vô ích vì chúng không ngừng lại. Trong tiếng thổn thức của bản thân, Nana vẫn nghe rõ những câu sau đó của Charles, hiểu được toàn bộ những gì em nói với anh, vì nó mới đơn giản làm sao. Hay vì Nana cũng như vậy. Tình cảm của họ chẳng phải định mệnh hay sét đánh, không đột nhiên xuất hiện chỉ vì một khoảng thời gian khó khăn, mà đã được xây nên từ từng hạt cát nhỏ.

Có phải vì như vậy nên nó mới khó nhận ra thế không? Nana không biết, anh chỉ cảm thấy trái tim anh đã đón nhận câu trả lời của Charles một cách thật dễ dàng. Hẳn là bởi hai đứa đã sống với nhau lâu như vậy nên tâm tư hay tình cảm thì cũng giống nhau. Điều Charles nói thấm vào lồng ngực Nana, hoà tan những băn khoăn, lo ngại.

Nhưng mà...

“Nhưng anh có được không, Charles?”

Nana thổn thức hỏi. Nước mắt anh loang đầy gò má, hoà vào với lớp nước nóng trên tay bé con. Dường như cái cơ thể mỏng manh trong màn hơi nước, trần trụi và không có gì che đậy của Nana hiện tại đang làm nền cho lời anh nói. Một phần trong Nana đã sợ lắm khi Charles quay lại và nói rằng bé con yêu anh. Một phần ấy đã luôn thôi thúc anh vặn ngược chiếc đồng hồ cát của dòng thời gian, dắt Charles đến với một thực tại mới và một người nào đó khác tốt hơn anh, một người sẽ có thể ở bên em, làm chỗ dựa mạnh mẽ hơn cho em, sẽ không phải nhìn em đau buồn trong bất lực.

Nana ngày trước đã nghĩ rằng, người đó chết là vì bản thân anh không đủ tốt. Không phải vì anh đã làm gì hay không làm gì, có làm gì được không, mà chỉ đơn giản vì người có thể làm được điều gì đó cho họ không phải anh. Những cố gắng, tuyệt vọng và cả sự tồn tại của anh bên cạnh họ đều rất vô nghĩa, nếu không phải anh mà là một người khác, có lẽ mọi chuyện đã khác rồi.

Charles chọn anh để ở bên, là người duy nhất của em, nhưng Nana thực sự rất sợ đến một ngày nào đó yêu thương của anh sẽ không còn khiến em hạnh phúc nữa. Charles từng bảo không ai tốt hơn anh cả và Nana cũng đã quyết tâm để trở nên tốt hơn, nhưng tiềm thức của anh vẫn ghi nhớ nỗi sợ nọ. Hơn cả việc không được yêu thương, đối với Nana, bất lực trước những đau khổ của người thương còn đáng sợ hơn nhiều.

Nên là, em chắc chứ, Charles? Là anh có được không?

Nana nhìn lên từ màn nước mắt. Anh chỉ có như vậy, em nhìn kỹ đi Charles. Khóc đến đỏ cả mặt, vui niềm vui vẩn vơ, yêu thương gì cũng chỉ biết đem cả trái tim cả tâm hồn, cả thân thể trao ra. Bản thân đáng giá bao nhiêu, anh nhìn thế nào cũng cảm thấy không đáng nói đến. Sống một cuộc sống nhàm chán không thay đổi, không lớn lên, không đáng tin như người khác, anh Garvin còn tốt hơn anh nhiều.

(Nana không biết khúc cuối anh đã buột miệng nói thành lời.)

“Nana, em hôn anh được không?”

Nhưng anh đang khóc tèm lem rất khó coi này...

Nói vậy cơ mà bản thân Nana lại tự động tiến tới bên Charles. Trên gương mặt đỏ lựng vì hơi nước nóng, vì nước mắt rồi dụi mắt hay đủ thứ cảm xúc khác trộn lẫn có một sự mong muốn nào đó dành cho bản thân, không phải chỉ vì anh yêu thương Charles và mong điều tốt đẹp nhất được dành cho em vậy. Giống như anh đã từng tủi thân khi biết Charles đi với Garvin đó, Nana cảm thấy xấu hổ vì bản thân đã từng có suy nghĩ chiếm dụng em như vậy nên anh luôn gạt đi. Anh thấy xấu hổ khi nhận ra bản thân cũng muốn được yêu thương, và bình an, và hạnh phúc như một người bình thường - thay vì một vị thần vô cầu bất dục.

Có một người dành cho mình, và bản thân dành cho người nọ.

“Charles làm gì cũng được.”

Nana lại đưa tay lên, níu chặt lấy một bàn tay của em. Tay anh run lên, nhưng không phải do lo sợ hay sao. Hoặc có - Nana sợ Charles nhìn xong, sẽ xách ba lô lên và đi luôn khỏi về.

“Anh chưa... chưa hôn ai cả.”

Nana nói mà còn cảm thấy muốn khóc hơn. Charles còn ra ngoài qua đêm với người khác rồi chứ Nana thì đúng là hoa trong lồng kính cây trong chậu. Chạm vào cơ thể Charles dưới mặt nước khiến anh giật bắn lùi lại nửa chút, nhưng sau đó thì còn tới gần hơn. Anh giơ tay ra hiệu cho Charles đợi một tẹo, rồi cầm cái khăn ướt lên lau mặt mình.

Nana thi thoảng lại có quyết tâm. Dù rằng lúc nào nó cũng lạ đời.

Khi anh nhìn lên với hai hàng mi ướt nhẹp nước, đôi mắt nâu nhìn vào sắc mắt xanh mênh mang của em đã bình tĩnh hơn nhiều rồi.

Lại mang nhiều can đảm hơn.

“Anh thích em lắm, nên Charles làm gì cũng đều...”

... đều thích cả.

Có lẽ vì Nana biết được, bằng cách nào đó, rằng Charles trông bình tĩnh vậy thôi chứ cũng đang run chẳng kém gì anh, nên anh nghiêng đầu tới trước luôn. Để môi mình chạm lên môi em, một cách đầy vụng về mà êm dịu.


User avatar
Allrightbb

Last edited by Ririka on 27 Oct 2020, 20:16, edited 4 times in total.

Return to “Nhật kí”



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest