WORWOR.NET ON FACEBOOK:
https://www.facebook.com/worwornet?fref=ts

Báo cập nhật tình trạng game định kỳ 6 tháng / 1 lần


Lưu ý: Quản lý diễn đàn không chịu trách nhiệm cho nội dung do người dùng đăng tải.

Thăm thẳm

Những câu chuyện kể theo vòng lượt có thể được kể trong một topic.

User avatar
Hạ Du
Posts: 1289
Joined: 08 Feb 2016, 22:34
Location: Sources of the Deep
Mood: _(:3J Z)_
Has thanked: 48 times
Been thanked: 15 times
Gender: None specified
Contact:

Thăm thẳm

Postby Hạ Du » 01 Dec 2019, 17:41





Genres: Slice of Life, Fantasy (maybe?)

Rating: T

Players:
User avatar
Hạ Du
User avatar
Luminas


Summary: Cho dù chúng tôi chỉ là những con cừu lạc đường không tìm thấy lối về trong màn đêm cô tịch của thành phố, hương vị ngọt ngào từ thiên đường giả dối ấy vẫn khiến chúng tôi đắm say. Vì lẽ đó, sẽ chẳng có ai tình nguyện thức dậy khỏi giấc mơ đầy sức mê hoặc kia. Dẫu một số ít người có tỉnh lại giữa chừng, chúng tôi cũng một lần nữa cam tâm há miệng cắn xuống quả táo độc đỏ mọng của mụ phù thủy, và hoàn toàn không buồn quan tâm đến thực tế ra sao nữa.

Bỏ qua hết thảy luân thường đạo lý. Là đúng, là sai liệu còn có quan trọng gì? Điều quan trọng nhất là chúng tôi đã có thể ngủ say, vĩnh viễn ngủ say trong vòng tay ấm áp của Cha, một cách an tường.



thăm thẳm


Danh sách chương

Sequel
Tôi



Last edited by Hạ Du on 01 Dec 2019, 18:25, edited 2 times in total.
Image

User avatar
Luminas
Posts: 313
Joined: 19 Oct 2019, 00:09
Has thanked: 3 times
Been thanked: 3 times
Gender: None specified

Re: Thăm thẳm

Postby Luminas » 01 Dec 2019, 18:24





Tôi

Chẳng biết từ bao giờ, trong những cơn mơ, tôi luôn nhìn thấy một người nhặt những cánh hoa vương vãi trên mặt đất. Cho dù sau khi thức dậy, tất cả mọi ký ức của tôi sẽ bị cuốn đi sạch sẽ, như một cơn đại hồng thủy vừa quét ngang qua, chẳng còn để lại bất cứ thứ gì. Nhưng tôi vẫn nhớ rõ như in, rằng ở một khung cảnh nào đó trong giấc mơ, người đấy đột ngột xuất hiện, như một điểm mực đen trên nền trắng, nhanh chóng thu hút tất cả sự chú ý của tôi.

Người đấy là nam hay nữ, bao nhiêu tuổi, ngoại hình trông ra sao, tôi tạm thời không thể tìm được từ ngữ nào để miêu tả. Tôi có thể sử dụng vài chục trang giấy chỉ để ca ngợi màu xanh của bầu trời sau lưng người nọ, để ca ngợi màu trắng của những cánh hoa mà người nọ nhặt lên. Nhưng mỗi khi tôi cố đi tìm một tia thông tin về người nọ trong dòng ký ức hỗn độn của mình, tất cả hình ảnh hiện ra trước mắt tôi lúc ấy chỉ là những đường nét mơ hồ không rõ. Như có một tấm màn nước ngăn cách giữa cả hai, mà tôi thì không tài nào vượt qua được đường biên đó.

Lúc nào cũng vậy, sau những cơn mơ như thế, khi thức dậy ở một nơi dừng chân tạm bợ xa lạ nào đó, tôi luôn sững người, đầu óc trở nên mờ mịt đờ đẫn đến nổi không thể nhận thức được điều gì đang diễn ra xung quanh. Trong thoáng chốc, đối với tôi, ranh giới giữa hiện thực và giấc mộng không hề tồn tại, và phải mất một lúc, tôi mới có thể phân tách được sự pha trộn kì lạ nọ của cả hai.

Vì thế, vào ngày hôm ấy, khi tỉnh dậy giữa bầu không khí tràn đầy những tiếng rầm rì ồn ả, tôi đã không thể ngay lập tức nhận ra mình đang ở đâu, tại sao mình lại đến đây, thậm chí đến cả cái tên của bản thân, tôi tựa hồ cũng đã quên đi mất. Mãi cho đến khi nghe thấy một tiếng còi tàu xé vào không trung, tôi mới giật mình, hoàn toàn thức tỉnh. Màn sương mù vẫn giăng kín trong đầu óc đột ngột bị đánh tan đi, và thần trí của tôi một lần nữa được kéo trở về với thực tại, hoàn toàn thoát khỏi giấc mộng dang dở mà tôi đã vừa mơ thấy.

***

Mặt trời đang dần lên cao phía đằng đông. Ánh nắng của một buổi bình minh ngày mới khiến mắt tôi cay xè, nhòe nước, chỉ có thể lờ mờ thấy những đường nét, bóng dáng của đám đông đang đứng chen chúc trước mặt mình. Tôi ngay lập tức dụi mắt, nhìn xuống dưới chân ghế, và thở phào nhẹ nhõm khi thấy hành lí vẫn còn đó. Đêm qua, tôi đã ngủ quên lúc nào chẳng hay.

Bầu không khí trộn lẫn giữa mùi cơ thể và mùi nôn mửa trong toa tàu khiến tôi cảm thấy có chút ngột ngạt, khó thở. Tôi cầm lấy hành lí dưới chân, rời khỏi ghế ngồi, sau đó chen qua đám đông mà đi ra bên ngoài lan can giữa hai toa này. Cánh cửa mở ra, làn gió lạnh và khô đột ngột cứa qua da thịt khiến tôi không khỏi rùng mình. Khẽ rụt cổ vào bên trong chiếc áo măng tô đã sờn màu, tôi hít một hơi sâu, đi đến chỗ lan can, rồi dựa người lên đấy.

Giữa tiếng động xình xịch của con tàu, tôi phóng tầm mắt mình ra xa, khung ảnh đã mở rộng trước mắt tôi lúc đó, là sự im lìm của thiên nhiên. Bầu trời trắng lóa, và mặt đất trơ trụi không còn chút dấu vết của màu xanh. Phía xa xa, là những dãy núi lờ mờ như mấy vệt màu xám tro thấp thoáng nơi chân trời. Đôi lúc, sau những hàng cây trơ trụi hiện ra những mái nhà, những ngôi làng, những thị trấn, vẫn còn ngủ yên trong buổi sớm mai lạnh giá, im lìm như những di tích của một thời đại khác, được bao bọc nguyên vẹn dưới lớp tro tàn.

Đích đến lần này của tôi là một thị trấn nhỏ nằm cách xa thành phố bản thân sinh sống tận tám tiếng đi tàu. Mà ở dưới chân tôi, là chiếc va li cũ kỹ quen thuộc, nằm yên bên trong đấy, là một hũ tro cốt hãy còn mới. Chuyến đi này, là để đưa tiễn một người bạn trở về quê hương của anh.



Image

Return to “Mini-Story”



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 0 guests